Sau lời cảm ơn chân thành, Cẩm Tú đã cố gắng giữ khoảng cách tối đa với Khải Phong. Cô giao hầu hết các công việc chăm sóc thường nhật cho các Y tá khác, chỉ xuất hiện trong phòng Mười Hai vào những thời điểm bắt buộc theo lịch trình. Nhưng Khải Phong dường như đã lường trước được điều này.
Theo lịch trình vật lý trị liệu, hôm nay Cẩm Tú phải hướng dẫn Khải Phong thực hiện bài tập đứng dậy và di chuyển nhẹ nhàng quanh giường.
Cẩm Tú bước vào, trên tay là bản đồ các bước di chuyển. "Hôm nay, anh sẽ thử đứng dậy. Anh phải nhớ, chân phải của anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Anh cần sự hỗ trợ."
Khải Phong, người đã mặc một chiếc quần thể thao rộng rãi và một chiếc áo thun mỏng, gật đầu. Anh nắm lấy tay nắm cố định trên tường để đứng dậy. Cẩm Tú đứng sát bên cạnh anh, sẵn sàng đỡ anh nếu anh ngã.
"Tôi sẽ không để cô phải làm mọi việc. Tôi sẽ tự mình làm," Khải Phong nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
Anh đứng thẳng. Khoảnh khắc đầu tiên thành công. Sau đó, anh bắt đầu bước đi từng bước nhỏ quanh giường. Cẩm Tú đi sát bên, tay cô đặt nhẹ ở eo anh, chỉ để giữ thăng bằng.
Sự gần gũi vật lý này là cần thiết, nhưng nó khiến Cẩm Tú vô cùng khó chịu. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm và độ săn chắc từ cơ thể anh, ngay dưới lớp áo mỏng.
"Rất tốt," cô khuyến khích, giọng cô khẽ khàng. "Chậm và chắc chắn."
Khải Phong bước thêm một bước nữa, nhưng sau đó, anh đột ngột mất thăng bằng một cách rõ ràng và có chủ ý. Chân trái anh khụy xuống.
"Ôi!" anh thốt lên, cơ thể anh ngả mạnh về phía Cẩm Tú.
Phản xạ tự nhiên, Cẩm Tú lập tức ôm chặt anh lại. Cô dùng toàn bộ sức lực của mình để giữ anh đứng thẳng. Cơ thể họ va chạm mạnh mẽ và đột ngột.
Khải Phong gục đầu vào vai cô. Mùi hương nam tính của anh, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mồ hôi nhẹ nhàng, bao trùm lấy cô. Tay cô siết chặt quanh eo anh. Cả hai đều thở dốc.
"Tôi xin lỗi," Khải Phong thì thầm, giọng anh nghẹt lại. Cẩm Tú biết anh không hề xin lỗi vì đã ngã.
Trong khoảnh khắc thân mật và nguy hiểm đó, Cẩm Tú cảm nhận được sự ấm áp của anh, cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả vào cổ mình. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự căng cứng của cơ bắp anh dưới lòng bàn tay mình, và sự hấp dẫn cấm kỵ trở nên mạnh mẽ đến mức không thể phủ nhận.
Cẩm Tú phải mất vài giây để lấy lại hơi thở và lý trí. Cô biết, anh đã cố ý tạo ra tình huống này.
"Anh ổn chứ?" cô hỏi, giọng cô khàn đặc.
Khải Phong từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh gần đến mức Cẩm Tú có thể thấy rõ sự khao khát cháy bỏng và sự hối lỗi giả tạo trong mắt anh. Anh cố tình giữ sự gần gũi, không muốn lùi lại.
"Tôi nghĩ tôi cần thêm một chút nữa... sự hỗ trợ," anh nói, giọng anh trầm thấp, mang đầy ẩn ý.
Cẩm Tú nhanh chóng đẩy anh ra, nhưng nhẹ nhàng để đảm bảo anh không ngã. Cô đặt anh trở lại giường. Toàn thân cô run rẩy vì sự tiếp xúc vừa rồi.
"Đủ rồi," cô nói, lấy lại sự nghiêm nghị. "Bài tập kết thúc ở đây. Anh cần nghỉ ngơi. Anh đã làm rất tốt, nhưng không được liều lĩnh như vậy nữa."
Khải Phong nằm xuống, nhìn Cẩm Tú với một nụ cười nửa miệng, vẻ mặt anh đầy sự hài lòng của một người đã đạt được mục đích.
"Tôi chỉ muốn biết," Khải Phong nói, ánh mắt anh lướt qua vai cô, nơi anh vừa gục vào. "Nếu tôi ngã thật, cô có đỡ tôi không?"
"Đó là công việc của tôi," Cẩm Tú đáp, giận dữ vì anh đã lợi dụng lòng tốt của cô.
"Không, Cẩm Tú," anh nhấn mạnh. "Đó là sự quan tâm của cô. Nếu không, cô đã để tôi ngã và gọi người khác."
Anh biết chính xác cách làm cô phải thừa nhận cảm xúc của mình. Sự va chạm này không phải là y tế, nó là một dấu ấn về cảm xúc.
Cẩm Tú quay đi, lấy khăn giấy lau sạch mồ hôi trên tay. Cô cảm thấy xấu hổ và bị phản bội. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô không thể phủ nhận cảm giác lửa cháy ở những nơi anh chạm vào.
"Tôi sẽ rời khỏi đây," cô nói, giọng cô lạnh lùng. "Tôi sẽ không trở lại cho đến khi anh học được cách tôn trọng quy tắc và ranh giới."
Nói xong, cô lao ra khỏi phòng, để lại Khải Phong nằm trên giường, một mình với nụ cười chiến thắng. Cẩm Tú biết, cô đã bị anh kéo vào một cách hoàn toàn. Sự chạm lệch lạc đó đã tạo ra một vết nứt lớn trong sự phòng thủ của cô.