Sau sự cố "ngã" ở chương trước, Cẩm Tú giữ lời. Cô tránh mặt Khải Phong. Cô chỉ gửi Y tá Thanh Hằng vào để kiểm tra theo lịch trình, và đích thân cô chỉ thực hiện các công việc hành chính từ xa. Cô cần thời gian để làm dịu đi sự bối rối và giận dữ sau khoảnh khắc thân mật đột ngột đó.
Tuy nhiên, Khải Phong không chịu để yên. Anh bắt đầu gửi tin nhắn qua Thanh Hằng—những lời nhắn không trực tiếp vi phạm quy tắc, nhưng lại đầy ẩn ý.
Thanh Hằng: "Anh Phong bảo em hỏi chị Tú, liệu đêm nay trăng có đẹp không. Anh ấy bảo muốn nghe ý kiến của người 'chuyên nghiệp' về thời tiết."
Những tin nhắn như vậy khiến Cẩm Tú vừa bực mình vừa bị cuốn hút.
Cuối cùng, không thể trốn tránh mãi, Cẩm Tú phải vào phòng Mười Hai để ký một giấy tờ quan trọng liên quan đến quá trình xuất viện sắp tới của anh.
Cô bước vào, đặt tài liệu lên bàn, và đứng xa nhất có thể. "Anh Khải Phong, đây là hồ sơ đăng ký xuất viện. Anh cần ký vào đây."
Khải Phong cầm bút, nhưng không ký ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt anh điềm tĩnh nhưng sắc bén, hoàn toàn không có sự giễu cợt.
"Tại sao cô lại trốn tôi?" Anh hỏi thẳng thắn, không chút vòng vo.
Cẩm Tú giữ giọng lạnh lùng: "Tôi không trốn. Tôi đang thực hiện công việc của mình một cách có tổ chức hơn."
"Tổ chức hơn, hay là sợ hãi hơn?" Khải Phong dựa người vào gối. "Cô sợ cái gì, Cẩm Tú? Sợ sự thật rằng cô đã đỡ tôi ngã? Hay sợ sự thật rằng cô đã không buông tay tôi ngay lập tức?"
Anh không chỉ là bệnh nhân. Anh là người đang đọc được sự thật trong cô.
Cẩm Tú cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô không thể phủ nhận sự thật đó. Thay vì phản kháng, cô lại chọn cách phớt lờ và tấn công vào ranh giới của anh.
"Anh Khải Phong, anh nên ký đi. Vị hôn thê của anh đã đặt lịch để chuẩn bị cho buổi họp báo đính hôn. Anh nên tập trung vào tương lai."
Khải Phong ném cây bút xuống bàn. "Tôi không nói về hôn ước của tôi, tôi đang nói về cô."
Anh dồn ép, khiến cô phải đối mặt với anh. "Cô luôn đeo cái khẩu trang này, Cẩm Tú. Cô luôn giữ một khoảng cách an toàn. Nhưng tôi biết, cô là người đã ở lại bệnh viện trong ba cái Tết liên tiếp. Tôi biết cô không có ai chờ đợi ở nhà. Cô sống một mình trong căn hộ nhỏ, đúng không?"
Cẩm Tú sững sờ. Cô chưa bao giờ chia sẻ thông tin cá nhân. "Anh... anh tìm hiểu về tôi?"
"Tất nhiên rồi," Khải Phong thừa nhận một cách trơ trẽn. "Tôi không thể giao tính mạng của mình cho một người mà tôi không biết gì. Nhưng điều tôi tìm thấy không phải là thông tin bệnh viện cung cấp. Tôi tìm thấy một người phụ nữ cô đơn và tận tâm đến mức hy sinh cả cuộc sống cá nhân."
Anh ngừng lại, và giọng anh trở nên dịu dàng đến đáng sợ, một sự cám dỗ vô hình len lỏi vào tâm trí cô.
"Cô luôn nói về Y đức, về quy tắc. Nhưng khi cô ngồi cạnh tôi vào đêm sốt, khi cô ôm tôi để tôi không ngã—đó không phải là quy tắc. Đó là nhu cầu của cô, Cẩm Tú. Nhu cầu được chăm sóc một người không chỉ là về thể xác."
Cẩm Tú cảm thấy như bị lột trần. Sự yếu đuối và đời sống riêng tư của cô đang bị anh phơi bày.
"Anh không có quyền... xâm phạm đời tư của tôi!" cô thì thầm, giọng cô run rẩy vì giận dữ và tổn thương.
"Không, tôi chỉ muốn cô thừa nhận," Khải Phong nói, ánh mắt anh đầy sự mời gọi. "Cuộc sống của cô là những quy tắc khô khan, Cẩm Tú. Cô sợ một chút cảm xúc sẽ làm sụp đổ mọi thứ. Nhưng một chút cảm xúc cấm kỵ lại khiến cô sống hơn bất kỳ đêm Giao thừa cô trực ở đây."
Anh cầm bút, ký vào hồ sơ một cách dứt khoát.
"Bây giờ, cô có thể đi. Nhưng hãy trả lời tôi một câu hỏi cuối cùng: Cuộc đời cô, ngoài công việc, còn có điều gì khiến cô cảm thấy kích thích, Cẩm Tú?"
Cẩm Tú nhìn vào khuôn mặt anh, không thể trả lời. Cô biết, nếu cô trả lời thành thật, câu trả lời sẽ là: sự nguy hiểm và cấm kỵ của chính anh.
Cô nhanh chóng cầm lấy hồ sơ. "Chúc anh hồi phục tốt," cô nói, rồi quay đi, chạy trốn khỏi căn phòng đầy áp lực và sự thật trần trụi.
Cô đã thoát khỏi phòng, nhưng lời nói của Khải Phong vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Anh đã gieo một hạt giống nghi ngờ và khao khát vào tâm trí cô, khiến cô phải đối mặt với sự thật: Cuộc sống của cô, ngoài công việc, thực sự trống rỗng.
Và anh, người đàn ông sắp đính hôn, lại là người mang đến cho cô cảm giác kích thích và sống động nhất.