Sau cuộc đối đầu về đời tư, Cẩm Tú lại một lần nữa cố gắng tránh mặt Khải Phong. Nhưng anh, với sự kiên nhẫn đáng sợ, đã tìm ra cách để đưa cô trở lại phòng Mười Hai vào ca trực tối.
Khi Cẩm Tú đang kiểm tra hồ sơ ở quầy, Thanh Hằng mang đến một mẩu giấy gấp gọn gàng.
"Anh Khải Phong nhờ em chuyển cái này cho chị," Thanh Hằng nói nhỏ. "Anh ấy bảo anh ấy không thể ngủ được, dù đã uống thuốc."
Cẩm Tú mở mẩu giấy. Chữ viết của Khải Phong mạnh mẽ, dứt khoát:
Tôi cần cô đọc cho tôi nghe một chương sách. Chỉ vậy thôi. Nếu cô từ chối, tôi sẽ bấm chuông gọi Y tá mỗi mười phút cho đến khi cô đến.
Đây không phải là một lời yêu cầu, mà là một sự đe dọa chuyên nghiệp tinh vi. Anh biết cô sợ nhất là sự xáo trộn gây ảnh hưởng đến kỷ luật của khoa.
Cẩm Tú cảm thấy vừa bực bội vừa bị khuất phục. Cô không thể để anh làm loạn khu vực. Cô thở dài, cầm theo một cuốn tiểu thuyết cũ mà cô thường dùng để đọc trong lúc rảnh rỗi.
Khi cô bước vào, Khải Phong đang ngồi tựa lưng, đèn ngủ đã được bật, ánh sáng vàng ấm áp bao trùm căn phòng, tạo nên một không khí thân mật, khác xa với ánh đèn trắng lạnh lẽo của bệnh viện.
"Anh đã thắng," Cẩm Tú nói, giọng cô lạnh nhạt. "Nhưng chỉ một chương thôi."
"Cảm ơn cô, Cẩm Tú." Khải Phong không cười cợt, mà chỉ nhìn cô với ánh mắt hài lòng nhẹ nhàng. "Tôi biết cô sẽ không để tôi làm phiền giấc ngủ của các bệnh nhân khác."
Cô không trả lời, bước đến chiếc ghế bành gần cửa sổ và ngồi xuống. Cô mở sách, bắt đầu đọc bằng một giọng chuyên nghiệp, đều đều:
"Tiểu thuyết này nói về một kiến trúc sư bị ám ảnh bởi việc xây dựng một thành phố trong mơ, nơi mọi quy tắc xã hội bị bãi bỏ..."
Cẩm Tú đã cố gắng đọc nhanh và không cảm xúc, nhưng nội dung sách lại vô tình phản ánh đúng sự giằng xé của Khải Phong và mối quan hệ cấm kỵ của họ. Anh lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi cô.
Cô đọc được nửa chương, giọng cô bắt đầu chùng xuống. Sự yên tĩnh của đêm và sự ấm áp của ánh đèn khiến sự căng thẳng giảm đi, thay vào đó là một sự thư giãn nguy hiểm. Cô cảm nhận được hơi thở đều đặn của Khải Phong.
"Chương này hay đấy," Khải Phong đột nhiên ngắt lời. "Người kiến trúc sư đó, anh ta không sợ hãi sự hủy diệt, mà sợ sự tầm thường."
Cẩm Tú đặt sách xuống. "Đó là lý do anh chọn cuốn sách này?"
"Không. Là cô chọn. Nhưng tôi thấy mình trong đó." Khải Phong nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự mời gọi. "Cô có thấy mình trong đó không, Cẩm Tú? Cô có sợ sự tầm thường của một cuộc sống chỉ quanh quẩn giữa bệnh viện và quy tắc không?"
Anh đã đưa câu chuyện vào đời sống cá nhân của cô một lần nữa. Nhưng lần này, không phải là sự tấn công, mà là một sự mời gọi tinh thần.
"Tôi thấy công việc của mình là quan trọng," cô nhẹ nhàng đáp, không hoàn toàn phủ nhận sự kích thích mà anh gợi ra.
"Quan trọng, nhưng cô đơn," Khải Phong sửa lời. Anh nhẹ nhàng nhấc tay lên, chỉ vào chiếc bàn bên cạnh giường. "Lại gần đây một chút. Cô đọc quá xa."
Cẩm Tú do dự. Ngồi gần anh sẽ phá vỡ hoàn toàn ranh giới vật lý cuối cùng của cô. Nhưng việc tranh cãi sẽ làm cô tốn thời gian.
Cô miễn cưỡng di chuyển chiếc ghế đến sát bên giường anh. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn là gang tấc. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh lại bao trùm lấy cô, mạnh mẽ hơn trong không gian gần gũi.
Cẩm Tú tiếp tục đọc. Cô cảm nhận được ánh mắt anh dán vào mình, không phải là cơ thể cô, mà là môi cô, là cách cô nhấn nhá từng từ ngữ.
Và rồi, cô phạm phải sai lầm. Cô đọc một câu về sự khao khát cấm kỵ, và giọng cô run lên một cách không thể kiểm soát, bộc lộ cảm xúc thật của mình.
Khải Phong nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm vào cuốn sách. "Đủ rồi, Cẩm Tú."
Anh không nói gì nữa. Anh chỉ nhìn cô. Ánh mắt anh tràn ngập sự thấu hiểu, sự biết ơn và một khao khát mãnh liệt. Trong không gian yên tĩnh và ấm áp đó, sự lãng mạn nhẹ nhàng len lỏi, không cần hành động, chỉ cần ánh mắt.
Cẩm Tú cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vùng xoáy cấm kỵ không thể cưỡng lại. Cô đã đến đây để duy trì ranh giới, nhưng cô lại rời đi với một cảm giác thân mật sâu sắc, được xây dựng chỉ bằng lời nói và ánh đèn mờ.
Khải Phong đã thắng. Anh đã biến phòng bệnh thành một nơi trú ẩn cho sự cấm kỵ của họ.