Sau đêm đọc sách, Cẩm Tú biết cô không thể tiếp tục công việc ở khu V.I.P theo cách cũ. Cô đã thất bại trong việc giữ vững ranh giới cảm xúc. Mỗi ánh mắt, mỗi lời thì thầm của Khải Phong đều trở thành một sự cám dỗ không thể cưỡng lại.
Ngay sáng hôm sau, Cẩm Tú nộp đơn xin chuyển ca trực và giao lại trách nhiệm chăm sóc Khải Phong cho Y tá Thanh Hằng. Cô viện lý do cần tập trung vào công việc quản lý hành chính của khoa.
"Chị Tú, chị có chắc không?" Thanh Hằng hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò. "Anh Phong là bệnh nhân dễ thở nhất bây giờ, đặc biệt là khi có chị."
"Tôi chắc chắn," Cẩm Tú lạnh lùng đáp. "Đó là quyết định chuyên môn."
Thanh Hằng gật đầu, nhưng không giấu nổi sự phấn khích. "Tuyệt vời. Em sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt. Dù sao thì, anh ấy sắp xuất viện rồi. Không cần quá căng thẳng."
Cẩm Tú cảm thấy một cú thắt đau đớn trong lòng khi nghe từ "xuất viện". Cô nên cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng thay vào đó là sự trống rỗng và hụt hẫng.
Cô cố thủ trong phòng quản lý, chôn vùi bản thân dưới núi hồ sơ. Cô hy vọng khoảng cách vật lý sẽ nhanh chóng làm nguội lạnh cảm xúc đang cháy âm ỉ bên trong.
Tuy nhiên, sự im lặng của Khải Phong lại là một đòn tấn công hiệu quả hơn bất kỳ lời nói nào. Anh không gọi điện, không bấm chuông, không gửi tin nhắn qua Thanh Hằng. Anh hoàn toàn tôn trọng "khoảng cách chuyên nghiệp" mà cô đã dựng lên.
Nhưng sự bình lặng này lại trở nên khủng khiếp hơn. Cẩm Tú liên tục kiểm tra hệ thống camera giám sát của hành lang (dưới danh nghĩa kiểm soát an ninh). Cô bắt gặp hình ảnh anh đang cố gắng tự tập vật lý trị liệu, bước đi chậm rãi và đau đớn, không có ai bên cạnh hỗ trợ. Hình ảnh đó khiến cô cảm thấy tội lỗi và bất lực.
Đến cuối ngày, khi Cẩm Tú đang chuẩn bị rời khỏi phòng, chuông điện thoại trên bàn quản lý reo lên. Cô nhấc máy, giọng nói chuyên nghiệp: "Phòng quản lý khoa V.I.P, tôi nghe."
"Tôi biết là cô đang trốn tôi, Cẩm Tú."
Giọng Khải Phong, trầm ấm và mang theo sự mệt mỏi, vang lên rõ ràng qua điện thoại.
Cẩm Tú hít sâu: "Tôi không trốn. Tôi đang làm công việc của mình. Có vấn đề gì với hồ sơ xuất viện không, anh Khải Phong?"
"Có," anh trả lời dứt khoát. "Vấn đề là tôi không thể tập trung vào các bài tập vật lý trị liệu mà không có cô. Cô là Y tá trưởng, và cô có trách nhiệm đảm bảo quá trình hồi phục của tôi diễn ra suôn sẻ nhất."
"Thanh Hằng có thể hỗ trợ anh—"
"Thanh Hằng là một Y tá giỏi, nhưng cô ấy không phải là cô. Cô ấy không biết cách tôi nhíu mày khi đau, hay cách tôi cần được hỗ trợ ở vùng lưng dưới. Cô ấy không biết về cơn ác mộng của tôi." Giọng anh đột ngột trở nên nghiêm túc và hạ thấp: "Cô biết, và cô chọn cách bỏ đi."
Lời buộc tội nhẹ nhàng đó đâm thẳng vào tâm trí Cẩm Tú. Anh đã sử dụng những khoảnh khắc thân mật nhất của họ để làm bằng chứng chống lại cô.
"Tôi không bỏ đi. Anh sắp xuất viện. Đây là thời điểm tốt nhất để cắt đứt sự phụ thuộc vào tôi, Khải Phong," cô nói, lần đầu tiên cô gọi tên anh một cách tự nhiên và đầy cảm xúc qua điện thoại.
"Cô gọi tên tôi," Khải Phong thì thầm, giọng anh có một chút chiến thắng. "Cô nói đúng. Tôi sắp xuất viện. Nhưng trước đó, tôi muốn cô thừa nhận một điều: Khoảng cách này là vô nghĩa. Nó không giúp cô làm việc tốt hơn, và nó chỉ khiến tôi đau hơn."
Anh cúp máy.
Cẩm Tú đứng lặng trong văn phòng trống rỗng, điện thoại vẫn còn áp vào tai. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã xuống. Cô biết Khải Phong đang cố tình dùng nỗi đau và sự yếu đuối của mình để kéo cô lại.
Và điều đáng sợ nhất, cô biết anh nói đúng. Khoảng cách này chẳng giúp cô quên anh đi. Nó chỉ khiến cô nhớ về anh, lo lắng cho anh, và cảm thấy sự cấm kỵ đó càng trở nên ngọt ngào hơn.
Cẩm Tú thở dài, cô cầm lấy chiếc áo khoác. Cô biết mình phải quay lại. Không phải với tư cách Y tá trưởng, mà là với tư cách người duy nhất hiểu và có thể xoa dịu nỗi đau của anh.