MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhương Pháp Hồi Phục Mới Của Y TáChương 14

Phương Pháp Hồi Phục Mới Của Y Tá

Chương 14

838 từ · ~5 phút đọc

Sau cú điện thoại đầy áp lực, Cẩm Tú quyết định sẽ thực hiện một chuyến kiểm tra ngắn gọn trong đêm, chỉ để đảm bảo Khải Phong không còn làm loạn nữa. Cô bước vào phòng Mười Hai, với vẻ mặt nghiêm nghị và thái độ hoàn toàn chuyên nghiệp.

Khải Phong đang nằm trên giường, không ngủ, nhưng cũng không đọc sách. Anh chỉ nhìn lên trần nhà, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt lại sâu thẳm.

"Tôi đến để kiểm tra. Anh không cần phải giả vờ ngủ," Cẩm Tú nói, không lãng phí thời gian.

"Tôi không giả vờ. Tôi chỉ đang chờ đợi," Khải Phong đáp. "Tôi biết cô sẽ đến. Cô không thể chịu đựng được sự lo lắng."

Cẩm Tú làm ngơ, cô kiểm tra đường truyền dịch, điều chỉnh nhiệt độ phòng.

"Tình trạng của tôi ổn định," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng. "Nhưng tôi có một yêu cầu cá nhân, Cẩm Tú."

Cô dừng lại, đặt tay lên tay nắm cửa, sẵn sàng chạy trốn. "Tôi không nhận yêu cầu cá nhân."

Khải Phong mỉm cười nhẹ. "Đây không phải là yêu cầu vi phạm y đức. Đây là lời cảm ơn."

Anh đưa tay ra, đặt lên bàn cạnh giường một chiếc hộp nhỏ, tinh xảo, được bọc bằng lụa màu xanh đậm.

"Đây là gì?" Cẩm Tú hỏi, giọng cô cảnh giác.

"Món quà tri ân. Cô có thể mở ra xem trước. Nếu cô không thích, cô có thể ném nó đi."

Cẩm Tú do dự. Cô không được phép nhận quà từ bệnh nhân. Tuy nhiên, sự tò mò và cảm giác cấm kỵ lại thôi thúc cô. Cô từ từ mở hộp.

Bên trong là một lọ tinh dầu nhỏ, có nắp bằng bạc khắc hoa văn tinh xảo. Mùi hương tinh tế của hoa trà trắng và hương gỗ đàn hương tỏa ra, ngọt ngào nhưng không nồng nặc.

Cẩm Tú ngửi thấy mùi hương này quen thuộc một cách lạ lùng. Cô nhớ lại, đây là mùi mà cô thường dùng cho các ca trực khuya, để giúp mình thư giãn và tập trung. Cô đã ngừng dùng nó từ khi vào khu V.I.P để tránh bị chú ý.

"Cô thích chứ?" Khải Phong hỏi, ánh mắt anh đầy sự tinh tế và thăm dò.

"Tại sao anh lại tặng tôi cái này?" Cẩm Tú hỏi, giọng cô hơi run. "Nó đắt tiền, và tôi không nhận quà."

"Nó không đắt tiền," Khải Phong nói. "Nhưng nó là thứ tôi muốn tặng cô. Tôi nhận thấy, cô thường dùng hương thơm này trong phòng nghỉ của mình. Nó giúp cô thư giãn sau những ca làm việc dài."

Cẩm Tú kinh ngạc. Anh không chỉ quan sát cô; anh còn tìm hiểu những thói quen nhỏ nhất của cô. Món quà này không phải là một món đồ xa xỉ để mua chuộc, mà là một dấu hiệu thân mật được xây dựng từ sự quan sát tỉ mỉ.

"Tôi chỉ muốn cô biết," Khải Phong tiếp tục, giọng anh thấp và từ tốn, "khi cô ở đây, cô luôn mang theo một mùi hương rất đặc trưng và dễ chịu. Nó... giúp tôi ngủ ngon hơn. Đó là sự thật. Tôi muốn cô luôn cảm thấy thư thái."

Món quà này là một con dao hai lưỡi. Nó không vi phạm quy tắc bệnh viện, nhưng nó lại vượt qua ranh giới cá nhân một cách trắng trợn. Nó tạo ra một Mùi Hương Của Bí Mật chỉ hai người họ biết.

Cẩm Tú đặt hộp lại. Cô biết, nếu cô từ chối, anh sẽ lại dùng sự từ chối đó để tấn công cô. Nếu cô nhận, cô sẽ chấp nhận một bước tiến trong mối quan hệ cá nhân này.

"Tôi sẽ giữ nó," Cẩm Tú nói, giọng cô cứng rắn, "nhưng tôi sẽ coi nó như một vật dụng chung cho phòng trực của khoa. Không phải của riêng tôi."

Khải Phong mỉm cười. Nụ cười của anh đầy sự hiểu biết và chiến thắng. "Cô nói sao cũng được, Cẩm Tú. Nhưng tôi đã tặng nó cho cô."

Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy ám ảnh. "Đêm nay tôi không cần cô đọc sách nữa. Chỉ cần cô có nó là đủ."

Cẩm Tú cảm thấy bị lừa gạt một cách ngọt ngào. Cô cầm chiếc hộp nhỏ trên tay, cảm nhận sự ấm áp của nó. Mùi hương quen thuộc đó giờ đây mang một ý nghĩa mới: một sự ràng buộc bí mật giữa cô và người đàn ông trên Giường Bệnh Số Mười Hai.

Cô rời khỏi phòng, mang theo chiếc hộp nhỏ. Cô biết, cô sẽ không bao giờ để nó trong phòng trực chung. Nó quá riêng tư. Nó là ký ức về sự quan sát tinh tế của anh, là lời nhắc nhở về sự hấp dẫn mà cô đang cố gắng chối bỏ.

Cẩm Tú siết chặt chiếc hộp trong tay. Mối quan hệ cấm kỵ này không chỉ là lời nói hay ánh mắt, nó đã có mùi hương của riêng nó.