MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhương Pháp Hồi Phục Mới Của Y TáChương 15

Phương Pháp Hồi Phục Mới Của Y Tá

Chương 15

928 từ · ~5 phút đọc

Sau món quà là lọ tinh dầu, Cẩm Tú nhận ra Khải Phong không còn chơi trò thăm dò nữa; anh ta đang thực sự tìm cách xâm nhập vào đời sống cá nhân cô. Cô cần phải đáp trả bằng một lá chắn mạnh mẽ hơn: thực tế nghiệt ngã.

Hôm đó, Cẩm Tú nhận được thông báo rằng vị hôn thê của Khải Phong, Lâm Tố Quyên, sẽ đến thăm anh để bàn về chi tiết tổ chức tiệc đính hôn. Cẩm Tú quyết định lợi dụng cơ hội này.

Cô đích thân vào phòng Mười Hai, mang theo một tập tài liệu về chế độ dinh dưỡng, dù công việc này có thể giao cho người khác. Khải Phong đang ngồi đọc sách, vẻ mặt bình thản.

"Anh Khải Phong, tôi mang thực đơn ăn kiêng mới cho anh," Cẩm Tú nói, giọng cô khô khan, không chút cảm xúc.

"Cảm ơn cô," Khải Phong trả lời, vẫn nhìn vào trang sách.

"Tôi thấy hôm nay anh có vẻ thoải mái," Cẩm Tú nói tiếp, cố ý tạo ra một khoảng lặng. "Rất tốt. Anh nên giữ tinh thần này, đặc biệt là khi cô Tố Quyên sắp đến. Tôi nghe nói hai người sẽ bàn về tiệc đính hôn."

Khải Phong gấp sách lại, ánh mắt anh nhìn Cẩm Tú sắc lạnh. Anh hiểu cô đang cố gắng làm gì.

"Cô đang cố tình nhắc nhở tôi về bổn phận của mình, Cẩm Tú?" anh hỏi, giọng anh hoàn toàn không có sự ấm áp như đêm qua.

"Đó là sự thật, anh Khải Phong," Cẩm Tú đáp, giữ vững lập trường. "Cô Tố Quyên là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô ấy đã dành nhiều thời gian và công sức để đến đây thăm anh. Và cô ấy là người sẽ chia sẻ cuộc sống với anh. Tôi nghĩ anh nên tập trung vào cô ấy. Đó là trách nhiệm của anh."

Cẩm Tú đang cố gắng dùng trách nhiệm và đạo đức để tạo ra lối thoát cho chính mình. Cô muốn anh nhận ra sự cấm kỵ này là không thể.

Khải Phong thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đầy sự thất vọng không chỉ với cô, mà còn với chính cuộc đời anh.

"Trách nhiệm," anh nhắc lại từ đó, như thể đang nếm thử vị đắng của nó. "Cô nói đúng. Tôi có trách nhiệm. Nhưng cô có biết, Cẩm Tú, trách nhiệm cũng có thể là một nhà tù không?"

Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự chất vấn: "Cô nghĩ tôi không nhận ra sự tuyệt vời của Tố Quyên sao? Cô ấy hoàn hảo. Cô ấy là tất cả những gì gia đình tôi muốn. Nhưng tôi không cần một người hoàn hảo, Cẩm Tú. Tôi cần một người phụ nữ... có thể nhìn thấy sự tầm thường và khao khát bên trong tôi."

Anh nghiêng người về phía trước, giảm khoảng cách giữa họ. "Cô mới là người đã nhìn thấy điều đó. Cô đã nhìn thấy tôi khóc trong cơn sốt, cô đã nghe tôi nói về những thứ tôi muốn xây dựng. Và cô đã chọn cách dùng người phụ nữ khác – một người hoàn hảo – để đẩy tôi ra xa."

"Anh không công bằng!" Cẩm Tú nói, cảm thấy bị tổn thương sâu sắc vì anh đã bóc trần ý định của cô. "Tôi chỉ đang nhắc anh về thực tế. Chúng ta đều có trách nhiệm của mình. Anh có trách nhiệm với hôn ước của mình, tôi có trách nhiệm với y đức của tôi. Anh và cô Tố Quyên là một cặp đôi vàng. Tôi chỉ là Y tá trưởng. Đó là khoảng cách không thể san lấp."

Khải Phong mỉm cười cay đắng. "Khoảng cách không thể san lấp? Cô nghĩ sự khác biệt về tài sản và địa vị là khoảng cách duy nhất sao, Cẩm Tú? Cô sai rồi. Khoảng cách thật sự là sự dối trá mà cả hai chúng ta đang tự tạo ra."

Anh chỉ vào chiếc khăn choàng nhẹ cô đang quàng trên vai. "Cô có mang theo mùi hương bí mật đó không? Tôi biết là có. Vậy mà cô lại nói về trách nhiệm. Cô đang dùng trách nhiệm để trốn chạy khỏi khao khát của chính mình."

Lời nói của anh chạm đến tận cùng sự thật. Cẩm Tú giật mình, cô cảm thấy chiếc khăn trên vai mình như đang cháy.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Tố Quyên bước vào, thanh lịch và rạng rỡ.

"Em xin lỗi vì đến trễ. Khải Phong, anh đã sẵn sàng bàn về danh sách khách mời chưa?" Tố Quyên nói, nụ cười cô ta chuyên nghiệp và hoàn hảo.

Khải Phong nhìn Tố Quyên, rồi nhìn Cẩm Tú, ánh mắt anh đầy sự thất vọng và sự phản kháng ngầm.

"Tố Quyên," Khải Phong nói, giọng anh lạnh lùng một cách khác thường. "Chúng ta sẽ bàn sau. Y tá Cẩm Tú đang bận kiểm tra dinh dưỡng cho tôi."

Cẩm Tú không đợi thêm nữa. Cô đặt thực đơn xuống và nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Cô đã thất bại. Cô cố gắng dùng "lối thoát bằng trách nhiệm", nhưng Khải Phong đã biến nó thành một lời buộc tội vào sự sợ hãi của cô.

Bước đi trên hành lang, Cẩm Tú cảm thấy như mình đang bị siết chặt giữa hai thế lực: một bên là trách nhiệm và danh dự đang cố kéo cô ra; một bên là khao khát cấm kỵ đang đẩy cô trở lại phòng Mười Hai.