MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhương pháp trị “lép”Chương 7: Tự an ủi trong phòng tắm (Masturbation)

Phương pháp trị “lép”

Chương 7: Tự an ủi trong phòng tắm (Masturbation)

731 từ

Sau khi lên xe taxi, Tiêu Mễ liền thấy tác dụng của cồn bốc dần lên, cô ngồi ở hàng ghế sau trong xe taxi hơi mơ màng sắp ngủ. Nhưng vừa xuống xe, gió lạnh phất qua, cô tỉnh táo lại chỉ trong nháy mắt.

Cô bước từng bước vững vàng đi đến cửa nhà bác sĩ Mạc, ấn vang chuông cửa. Mạc Nhiên vừa mở cửa, ngửi thấy mùi trên người cô thì không khỏi nhíu mày: “Cô uống rượu à?”

Tiêu Mễ cười tủm tỉm gật đầu: “Bác sĩ Mạc giỏi ghê, cái này mà cũng biết nè.”

“…” Mạc Nhiên tránh người ra, để cô vào cửa, sau đấy anh lấy khăn lông mới đưa cho cô: “Cô đi tắm chút đi, rồi chúng ta bắt đầu.”

“Sao phải tắm ạ, trước khi ra khỏi nhà em tắm rồi. Còn thơm mà!”

Mạc Nhiên nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc, trông anh lúc không nói lời nào cực kì dọa người, Tiêu Mễ le lưỡi: “Biết rồi ạ, giờ em tắm liền.”

Nói xong cô mau mắn chạy vào phòng tắm. Nhưng cái phòng tắm này kì quá nhỉ, vòi sen đâu rồi? Sao không tìm thấy nhỉ?

Cô tò mò ấn một cái nút trên tường, nước đột nhiên xối xuống từ trần nhà. Nước vẫn còn lạnh, Tiêu Mễ ôm người, run lập cập. Cô cạn lời ngẩng đầu nhìn kiểu trang bị vòi sen kì quái này, quả nhiên tối nghĩa khó hiểu y như bác sĩ Mạc.

Phòng tắm dần dần phủ đầy hơi nóng, làn nước ấm áp xối xuống, xả lên tóc Tiêu Mễ. Bọt nước lượn xuống theo đường cong cơ thể, từ sau lưng đến rãnh mông, qua đôi bánh bao trắng ngần đến thung lũng mềm mại mũm mĩm kia.

Dòng nước tựa như một bàn tay lớn nhiệt tình ve vuốt cơ thể cô, Tiêu Mễ không nhịn được lí nhí rên rỉ nỉ non. Bàn tay có bọt trắng ấn thẳng lên điểm hồng phấn trên ngực, xoa bóp tỉ mỉ, nơi nào cũng như bị sét đánh. Cảm giác quái lạ lan khắp cơ thể, cô rơi vào biển dục vô bờ, một tay bóp bầu ngực hơi nhô lên, tay còn lại lần xuống dưới thân, khảy nhẹ nhàng, cô rùng mình lên.

Cái tay bóp ngực càng lúc càng mạnh bạo hơn, như thể phải xoa nát nó mới có thể thỏa mãn dục vọng của chính mình. Tay còn lại thì tăng tốc nhanh hơn, xoa nắn táo tợn. Máu nóng dần dâng lên đại não. Cô không nhịn nổi, phát ra những tiếng ngâm nga nhỏ bé yếu ớt.

Đột nhiên, hai chân đang đứng của cô run lên bần bật, rồi lập tức mềm nhũn đi.

“Hộc… Hộc…”

Tiêu Mễ thở hổn hà hổn hển, đầu óc trống rỗng, chỉ có cơ thể run rẩy đang nhắc nhở cô về chuyện vừa xảy ra.

Bọt trắng bị nước cuốn trôi khỏi người, an ủi thân thể vừa qua cơn cực khoái của cô, khiến cơ thể vừa bình tĩnh lại của cô lại run lẩy bẩy.

Cô cắn chặt môi, quả thực quá mất mặt, lại còn ở trong phòng tắm của bác sĩ Mạc…

Cô luống cuống đi tới cạnh cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Cô phát hiện chẳng có tiếng tăm gì, hi vọng bác sĩ Mạc chưa nghe được.

Mình bị làm sao thế này, làm chuyện như thế bất chấp hoàn cảnh địa điểm, còn quên cả chuyện bác sĩ Mạc đang ở ngoài kia nữa chứ.

Lúc đi ra khỏi phòng tắm, gương mặt cô còn hơi ửng hồng ngượng nghịu, cô cúi đầu nằm xuống chiếc giường lớn của anh. Quả là sợ cái gì thì cái đó tới liền, ngón tay thon dài của anh ấn lên phần hoa môi phì nộn của cô, cô như bị điện giật, người nhũn hết cả đi.

“Sao chỗ này của cô lại sưng đỏ thế?” Ánh mắt chuyên chú nhìn vào cô, cô vừa thẹn vừa cuống, nơm nớp lo sợ sẽ bị anh phát hiện.

“Chắc là… lúc tắm xoa mạnh quá ạ.”

Mạc Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô không nói gì, đột nhiên di tay lên, nắm đầu nhũ đỏ tấy của cô: “Vậy chỗ này thì sao? Cũng thế hả?”

Tiêu Mễ chỉ có thể xấu hổ gật gật đầu, giả ngu không dám nhìn anh.

[HẾT CHƯƠNG 7]