701 từ · ~4 phút đọc
Mạc Nhiên chẳng ỏ ê gì nữa, mút thẳng vào đầu nhũ sưng đỏ của cô. Nhũ hoa vốn đã mẫn cảm, căn bản không thể chịu nổi kích thích. Cái lưỡi to nóng ướt quấn lấy nụ hoa xinh đẹp đứng thẳng, vừa lượn quanh vừa hút vào. Bàn tay to của anh cũng không nhàn rỗi, đùa bỡn bầu ngực bên kia của cô, vân vê xoa nắn nhũ hoa bên ấy, cấu vào chỗ cong lên, tựa như lò thông gió trong bếp lò, thổi dục vọng của cô bùng lên.
Tiêu Mễ bị anh làm cho hơi khó thở. Phương pháp trị bệnh hôm nay mạnh tay nhỉ, cô choáng váng đầu óc nghĩ thầm. Thân thể vừa lên đỉnh không lâu trước đó lại bắt đầu bùng lửa, cô cảm giác mình sắp bị thiêu đốt đến độ không còn lý trí.
“Ưm…”
Động nhỏ ở dưới trống vắng vô cùng, hai chân cô chồng lên nhau, cọ xát với nhau, chất lỏng rỉ xuống làm nơi riêng tư lầy lội ướt át.
Tiêu Mễ cũng chẳng biết mình bị làm sao, ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại cầm lấy cây gậy thịt của Mạc Nhiên cách đũng quần anh. Cô liếm đôi môi khô khốc, ánh mắt mê ly nói với anh: “Ồ, nó cứng hết lên rồi này.”
Mạc Nhiên dừng động tác, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: “Cô có biết bây giờ cô đang làm cái gì không?”
Có lẽ rượu vào liều thêm, Tiêu Mễ đặt ngón tay thon dài lên môi anh: “Suỵt, anh xem, nó còn nảy lên đây này.”
Tầm mắt hai người chạm vào nhau giữa bầu không khí ái muội. Tiêu Mễ lớn mật kéo thấp đầu anh xuống, đôi môi nóng rực áp lên môi anh. Thân mình anh hơi cứng lại, nhưng cũng chẳng đẩy cô ra, thế là cô càng liều hơn.
Cái lưỡi linh hoạt đưa ra khỏi đôi môi đỏ tươi, miêu tả hình dạng môi anh. Hình như thấy ngứa ngáy quá, anh khẽ hé môi ra. Cái lưỡi kia bèn nhân cơ hội chui vào miệng anh, quấn lấy cái lưỡi to của anh, dây dưa liếm mút.
Hôm nay Mạc Nhiên mặc quần áo ở nhà, chiếc quần rộng bằng cotton dán lên người anh. Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng lần xuống, cởi chun quần lỏng lẻo bên hông anh ra. Bàn tay bé xinh thuận thế chui vào, với vào trong chiếc quần boxer của anh, cầm lấy cây gậy thịt cứng như sắt trong ấy.
“Nóng quá…”
Một bàn tay to ấn lên tay cô, ngăn lại hành vi của cô: “Quá đáng rồi đấy.”
Tiêu Mễ càng không phục, lật người lại đè anh bên dưới, giọng điệu vương chút ấm ức: “Anh mới quá đáng ý. Anh nhìn em sờ em hết cả rồi, em còn chưa được nhìn anh, đấy mới không công bằng.”
Nói đoạn cô tuột chiếc quần boxer của anh ra, gậy thịt sưng to giơ lên trước mặt cô. Cô nuốt nước miếng một cái: “To thật đấy.”
Cái tay giữ lấy cô của Mạc Nhiên dần dần dùng nhiều sức hơn. Sắc mặt anh hơi bối rối, anh khàn giọng mở miệng: “Bao giờ tỉnh táo, cô sẽ hối hận đấy.”
Đại não của Tiêu Mễ đã ngừng chuyển động lâu rồi, nghe thế cô cũng mặc kệ anh. Cô hất tay anh ra, nóng vội cầm lấy gậy thịt của anh, mở miệng liếm nó.
Cô vừa vuốt ve tinh hoàn của Mạc Nhiên, vừa ngậm cậu nhỏ vào, không ngừng phun ra nuốt vào trên dưới. Quy đầu cực lớn thỉnh thoảng lại đâm vào chỗ sâu trong họng cô, làm cô bị sặc tới độ nước mắt lưng tròng. Miệng mở lớn hồi lâu nên tiết nước bọt liên tục, nhỏ giọt xuống theo khóe môi, đôi lúc lại rơi trên nhũ hoa hồng hào của cô, nhuộm nó sáng trong.
“Ư…” Mạc Nhiên kêu lên một tiếng, nhấc người Tiêu Mễ lên. Tiêu Mễ tưởng anh còn định phản kháng, bèn bắt đầu giãy giụa. Cô nhanh chóng cầm lấy cây gậy thịt nóng rẫy của anh, nhắm ngay chỗ động nhỏ rồi ngồi thẳng xuống.
[HẾT CHƯƠNG 8]