Tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ lớp Lá 1 ríu rít như một bầy chim non. Thảo My kiên nhẫn lau nốt vệt màu nước dính trên má bé An, giọng dịu dàng dỗ dành: "An giỏi quá, bức tranh của con đẹp lắm. Giờ thì cất bút màu rồi mình ra xếp hàng uống sữa nhé."
Sáu năm trôi qua kể từ ngày cô bước chân vào ngôi trường mầm non Họa Mi này, mỗi ngày đều bắt đầu và kết thúc bằng những âm thanh quen thuộc ấy. Mùi sữa thơm, mùi giấy màu, tiếng hát nghêu ngao sai nhịp và cả những tiếng khóc hờn bất chợt. Với nhiều người, đó có thể là một sự hỗn loạn. Với Thảo My, đó là sự bình yên. Một sự bình yên mà cô đã rất vất vả để xây dựng và gìn giữ.
Cô dọn dẹp lại lớp học, sắp xếp từng chiếc ghế nhỏ, từng hộp bút chì màu vào đúng vị trí của chúng. Khung cảnh gọn gàng, ngăn nắp khiến cô cảm thấy dễ chịu. Mọi thứ trong thế giới của Thảo My đều như vậy: được sắp đặt cẩn thận, có trật tự, và quan trọng nhất là không có những biến số bất ngờ.
Bốn giờ chiều, Sài Gòn tháng Bảy năm 2025 vẫn còn hầm hập nắng. Thảo My lái chiếc xe điện nhỏ của mình hòa vào dòng xe cộ đông đúc. Cô bật radio, một thói quen để át đi tiếng ồn ào của đường phố. Một bản nhạc pop sôi động vừa kết thúc, giọng người dẫn chương trình vang lên.
"Và đó là một ca khúc mới đang làm mưa làm gió trên các bảng xếp hạng. Còn ngay sau đây, chúng ta sẽ đến với một giai điệu đang khiến hàng triệu trái tim thổn thức. Một sự trở lại đầy bất ngờ của một tài năng âm nhạc mà chúng ta đã chờ đợi từ rất lâu. Hãy cùng thưởng thức 'Playlist Tháng Mười' của Đăng Khoa."
Cái tên đó.
Đăng Khoa.
Trái tim Thảo My khẽ giật nảy một cái, như thể có ai đó vừa vô tình chạm vào một vết sẹo cũ. Cô định chuyển kênh. Mười năm là một khoảng thời gian đủ dài để mọi thứ ngủ yên. Cô không muốn đánh thức chúng dậy.
Nhưng rồi, giai điệu guitar acoustic quen thuộc vang lên, và tay cô như đông cứng lại trên vô lăng. Tiếng đàn mộc mạc, có chút buồn, chính xác là những hợp âm anh đã từng dạy cô vào một buổi chiều mùa thu năm lớp mười một.
Và rồi anh cất tiếng hát. Giọng anh bây giờ đã trầm hơn, trưởng thành hơn, nhuốm màu từng trải. Nhưng Thảo My vẫn nhận ra. Làm sao cô có thể không nhận ra được?
(Lời bài hát)"Sân trường ngập nắng, ô cửa sổ quenEm ngồi đó, nắng vương trên tóc mềmCuốn băng cassette cũ, ghi vội những bài caLà playlist tháng Mười... của hai chúng ta..."
Chiếc xe đột ngột phanh gấp. Tiếng còi xe phía sau vang lên inh ỏi. Thảo My vội vàng xin lỗi rồi tấp xe vào lề đường. Hơi thở cô trở nên dồn dập. Ký ức, thứ mà cô đã cố gắng niêm phong và cất vào góc khuất nhất của tâm trí, giờ đây đang vỡ òa ra như một trận lũ.
Cô thấy lại hình ảnh cậu học trò gầy gò với mái tóc luôn che nửa mắt, ôm cây đàn guitar cũ kỹ. Thấy lại căn phòng nhỏ của mình, nơi hai đứa đã cùng nhau chọn từng bài hát, từ những bản rock ballad cũ kỹ của Scorpions cho đến những ca khúc indie lạ lẫm. Mỗi bài hát là một kỷ niệm. Mỗi giai điệu là một lời hứa.
(Lời bài hát)"Rồi anh đi, mang theo cả trời xanhĐể tháng Mười ở lại, vỡ tan trong tim anhVẫn là những bài ca, sao chỉ còn một người nghe?Playlist cũ còn đây... người cũ đâu không về?"
Lời hát như một nhát dao cứa thẳng vào tim cô. Sự oán giận, nỗi đau và cả sự nuối tiếc mà cô nghĩ rằng đã phai mờ theo thời gian, giờ đây lại cuộn lên mãnh liệt. "Người cũ đâu không về?". Anh còn dám hỏi câu đó sao? Anh là người đã ra đi. Anh là người đã im lặng.
"Và chúng ta vừa thưởng thức 'Playlist Tháng Mười', single mới nhất đánh dấu sự trở lại của nam ca sĩ-nhạc sĩ tài năng Đăng Khoa sau hai năm im ắng," giọng của người MC lại vang lên, kéo Thảo My về với thực tại. "Ca khúc hiện đang gây bão trên toàn cầu và được dự đoán sẽ là bản hit lớn nhất trong sự nghiệp của anh. Nghe nói, bài hát được viết dựa trên câu chuyện tình đầu có thật của chính Đăng Khoa..."
Thảo My tắt phụt radio. Trong không gian im lặng của chiếc xe, cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập.
Hóa ra, anh không quên. Nhưng thay vì quên đi, anh lại biến nó thành một bài hát cho cả thế giới cùng nghe. Anh biến kỷ niệm riêng tư của họ thành một sản phẩm thương mại, biến nỗi đau của cô thành một giai điệu triệu view.
Cô gục đầu xuống vô lăng, hai vai run lên bần bật. Sự bình yên mà cô dày công xây dựng suốt mười năm qua, đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ vì một bài hát.