Về đến căn hộ chung cư nhỏ của mình, Thảo My đóng sập cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa và trượt dần xuống sàn. Sự im lặng của căn phòng đối lập hoàn toàn với tiếng gào thét của ký ức trong đầu cô. Cô muốn vờ như không có chuyện gì xảy ra, muốn quay lại với cuộc sống ngăn nắp, có trật tự của mình. Nhưng giai điệu đó, giọng hát đó, đã phá tan tất cả.
Sau một hồi lâu, cô lảo đảo đứng dậy, bước đến bàn làm việc. Bàn tay cô run rẩy khi mở chiếc laptop. Màn hình sáng lên, và cô làm một việc mà cô đã tự cấm bản thân suốt mười năm qua: gõ cái tên "Đăng Khoa" vào thanh tìm kiếm.
Kết quả hiện ra gần như ngay lập tức. Hàng triệu, hàng chục triệu. Không còn là những kết quả tìm kiếm về một cậu học sinh trường chuyên với vài giải thưởng văn nghệ cấp thành phố nữa. Đây là một thế giới khác.
Là hình ảnh Đăng Khoa trên thảm đỏ một lễ trao giải âm nhạc ở Seoul, gương mặt lạnh lùng trong bộ vest hàng hiệu. Là những MV có lượt xem trăm triệu, với những khung hình được trau chuốt đẹp như tranh vẽ. Là những bài phỏng vấn bằng tiếng Anh trôi chảy trên các tạp chí quốc tế, nơi anh nói về triết lý âm nhạc, về sự cô đơn của người nghệ sĩ.
Cậu con trai gầy gò, nhút nhát với nụ cười hiền và mái tóc luôn che nửa mắt ngày xưa đã biến mất không một dấu vết. Thay vào đó là "KHOA" – một nghệ danh, một thương hiệu, một ngôi sao quốc tế. Anh thuộc về đám đông, thuộc về những sân khấu rực rỡ ánh đèn, hoàn toàn xa lạ với thế giới nhỏ bé, bình yên của cô. Sự xa cách không chỉ là mười năm, mà còn là cả một vũ trụ.
Cô click vào một video phỏng vấn gần đây. Anh đang nói về bài hát mới. "...'Playlist Tháng Mười' là một bản ghi âm lại những cảm xúc trong quá khứ," anh nói, đôi mắt nhìn xa xăm. "Về một thời điểm mà âm nhạc còn được chứa trong những cuốn băng cassette, và tình yêu thì còn trong sáng hơn bây giờ."
Trái tim cô nhói lên. Anh nói về nó một cách nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một chất liệu sáng tác.
Màn hình chuyển sang một gợi ý video khác:“Đăng Khoa và những khoảnh khắc đời thường hiếm hoi”. Cô tò mò bấm vào. Đó là một đoạn clip ngắn do fan quay lại, cảnh anh đang ngồi một mình trong một quán cà phê ở sân bay, tay gảy một giai điệu vu vơ trên cây đàn guitar. Không có ánh đèn sân khấu, không có vẻ ngoài lạnh lùng. Chỉ có một người đàn ông và âm nhạc của anh. Và trong một khoảnh khắc, cô lại thấy hình bóng của cậu con trai năm xưa.
Một ký ức chợt ùa về.
Hà Nội, mùa thu, mười năm trước.
Trong căn phòng nhỏ của Thảo My, ánh nắng chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ. Khoa đang ngồi bệt xuống sàn, cặm cụi chỉ cho cô cách bấm hợp âm Sol trưởng. Ngón tay cô vụng về, bấm mãi vẫn rè. Anh bật cười, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng điều chỉnh lại từng ngón tay một. Bàn tay anh gầy và ấm. "Khó quá," cô than thở. Anh không nói gì, chỉ gảy một giai điệu ngọt ngào. Đó là bài hát đầu tiên anh viết, chỉ dành riêng cho cô. Anh nói sau này, khi anh đứng trên sân khấu lớn, cô sẽ là khán giả đầu tiên của anh, ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Quay về thực tại. Thảo My nhìn người đàn ông trên màn hình. Anh đã đứng trên vô số sân khấu lớn, lớn hơn những gì họ từng tưởng tượng. Nhưng ở hàng ghế khán giả, chưa bao giờ có cô. Giữa họ, không biết từ lúc nào, đã là một khoảng cách không thể lấp đầy.