Thảo My quyết định lờ đi lời mời kết bạn đó. Cô tự nhủ rằng chỉ cần mình im lặng, mọi chuyện rồi sẽ qua. Sóng gió nào rồi cũng sẽ đến lúc lặng đi.
Nhưng cô đã lầm.
Sáng thứ hai, khi cô vừa đến cổng trường mầm non Họa Mi, một cô gái trẻ cầm micro đã chặn đường cô lại. Đi cùng cô ta là một người đàn ông vác máy quay.
"Chào chị, xin lỗi đã làm phiền. Chị có phải là chị Thảo My, người bạn cũ và là nàng thơ trong ca khúc 'Playlist Tháng Mười' của ca sĩ Đăng Khoa không ạ?"
Thảo My hoảng hốt. "Tôi... tôi không biết. Các bạn nhầm người rồi."
Cô vội vàng lách qua họ và gần như chạy vào trong sân trường, tim đập như trống hội. Cô cảm nhận được ánh mắt tò mò của vài vị phụ huynh đang đưa con đi học, và cả ánh mắt ngạc nhiên của chị bảo vệ. Không gian an toàn nhất của cô, nơi chỉ có tiếng cười của trẻ thơ, đã bị xâm phạm.
Sự việc không dừng lại ở đó. Suốt cả buổi sáng, điện thoại của văn phòng nhà trường liên tục reo. Vài tờ báo lá cải đã tìm ra được nơi cô làm việc.
Buổi trưa, cô hiệu trưởng gọi cô vào phòng nói chuyện. Bà là một người phụ nữ lớn tuổi, phúc hậu và luôn đối xử tốt với cô.
"Cô My à," bà bắt đầu một cách nhẹ nhàng. "Tôi không có ý can thiệp vào chuyện riêng của cô. Nhưng sáng nay có rất nhiều cuộc gọi đến trường, hỏi về cô. Việc này... có thể ảnh hưởng đến sự yên tĩnh của các con và sự lo lắng của phụ huynh."
"Cháu xin lỗi cô ạ," Thảo My lí nhí. "Cháu sẽ giải quyết ạ."
"Ta tin ở cô," bà hiệu trưởng gật đầu. "Ta chỉ mong mọi chuyện sớm ổn thỏa. Cô là một giáo viên tốt."
Thảo My bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, lòng nặng trĩu. Cô bị dồn vào chân tường. Sự im lặng không còn là một lựa chọn. Cô không thể để chuyện cá nhân của mình ảnh hưởng đến những đứa trẻ và những người đã tin tưởng cô. Cô nhận ra, muốn có lại sự bình yên, cô phải đối mặt với "cơn bão" mang tên Đăng Khoa.