Tối hôm đó, như một sự sắp đặt của định mệnh, cô nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ.
"Là anh, Khoa đây. Anh biết em đang gặp rắc rối. Anh thực sự xin lỗi. Chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện được không? Chỉ một lần thôi. Ở một nơi sẽ không ai làm phiền."
Tin nhắn đi kèm một địa chỉ. Đó là một quán cà phê sách nhỏ trong một con hẻm yên tĩnh ở Quận 3.
Sau một đêm trằn trọc, Thảo My quyết định đến điểm hẹn. Cô phải chấm dứt chuyện này.
Quán cà phê thực sự vắng lặng. Người phục vụ nói rằng có khách đã bao trọn cả quán cho buổi tối. Đăng Khoa ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ. Anh mặc một chiếc áo thun đơn giản, không giống với hình ảnh ngôi sao trên sân khấu. Trông anh gầy hơn và có nét mệt mỏi.
Mười năm. Khoảng cách của mười năm dường như kéo dài vô tận trong vài bước chân cô đi về phía anh.
"Chào em," anh đứng dậy khi cô đến gần. Giọng nói trầm và có chút ngập ngừng.
"Chào anh," cô đáp, ngồi xuống đối diện anh, giữ một khoảng cách an toàn.
Không khí ngượng ngùng đến mức có thể cắt ra được. Họ bắt đầu bằng những câu hỏi xã giao vô nghĩa về công việc, về cuộc sống. Cả hai đều biết đó không phải là lý do họ ở đây.
Cuối cùng, chính Khoa là người phá vỡ sự im lặng.
"Tại sao vậy, My?" anh hỏi, giọng đầy dằn vặt. "Tại sao em lại biến mất? Suốt sáu tháng đầu tiên sau khi anh đi, anh đã viết thư cho em mỗi tuần. Nhưng em chưa bao giờ trả lời."
Thảo My sững sờ. "Thư? Anh nói gì vậy? Em chưa bao giờ nhận được lá thư nào cả. Em đã đợi. Em đã đợi rất lâu, nhưng anh hoàn toàn im lặng."
Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt cả hai. Lần đầu tiên, một vết nứt xuất hiện trong câu chuyện mà mỗi người đã tự xây dựng cho mình suốt mười năm qua. Có một điều gì đó đã xảy ra. Một sự thật mà cả hai đều không biết.
Thấy được sự bối rối chân thật trong mắt cô, Đăng Khoa dịu giọng. Anh đẩy về phía cô một chiếc điện thoại cũ, màn hình đang sáng.
"Anh không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng anh tin câu trả lời nằm ở trong này."
Đó là một ứng dụng nghe nhạc cũ, với một playlist có tựa đề "Playlist Tháng Mười".
"Hãy nghe lại nó đi, My. Nghe lại tất cả. Rồi hãy nói cho anh biết, em có thực sự tin rằng anh đã quên em không."