Thảo My rời khỏi quán cà phê sách như một người mộng du. Lời nói của Đăng Khoa, "Hãy nghe lại nó đi, My", cứ vang vọng trong đầu cô, vừa như một lời khẩn cầu, vừa như một lời thách thức.
Về đến căn hộ của mình, cô đóng cửa lại, sự tĩnh lặng quen thuộc của không gian sống giờ đây dường như đang chế giễu sự hỗn loạn trong lòng cô. Cô ngồi trên sofa, chiếc điện thoại cũ kỹ mà Khoa đưa cho nằm trên bàn, im lìm và nặng trĩu.
Thư? Anh ấy nói lá thư nào?
Suốt mười năm qua, cô đã sống với một sự thật duy nhất: anh đã ra đi và im lặng. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn thế giới rộng lớn ngoài kia và quên đi cô. Sự thật đó, dù đau đớn, nhưng lại rõ ràng. Nó cho phép cô đóng lại cánh cửa quá khứ, xây dựng một cuộc sống mới.
Nhưng bây giờ, anh lại nói về những lá thư. Sự hoang mang của anh lúc đó trông không giống như đang nói dối. Vậy thì sao? Ai đang nói dối? Ký ức của ai mới là sự thật?
Cô không thể chịu đựng được cảm giác này. Cảm giác như thể nền móng của cuộc sống mà cô đã vất vả xây dựng đang bị lung lay tận gốc rễ. Cô cần một câu trả lời, không phải cho anh, mà là cho chính cô. Cho cô bé mười tám tuổi năm xưa đã khóc cạn nước mắt vì chờ đợi một điều không bao giờ đến.
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Thảo My cắm tai nghe vào chiếc điện thoại cũ, một hành động dứt khoát. Màn hình sáng lên, hiện ra một danh sách 12 bài hát. "Playlist Tháng Mười". Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút "play".
Giai điệu đầu tiên vang lên. Một bản indie pop trong trẻo, vui tươi, với tiếng guitar acoustic và tiếng trống lắc rộn ràng. Đó là bài "Nắng Sân Trường" của một ban nhạc underground mà ngày xưa hai đứa đều yêu thích.
Và rồi, ký ức ùa về, không thể ngăn cản.
Hà Nội, mùa thu, mười một năm trước.
*Sân trường THPT Chu Văn An ngập trong cái nắng vàng như mật ong. Thảo My, khi đó là cô lớp phó học tập nghiêm túc, đang cặm cụi ghi chép sổ đầu bài thì một quả bóng rổ từ đâu bay tới, đập vào chồng sách trên tay cô, khiến chúng rơi tung tóe.
"Xin lỗi! Xin lỗi bạn nhiều!"
Một cậu con trai gầy gò, cao lêu nghêu với mái tóc đen dày che gần hết mắt chạy lại, luống cuống nhặt sách lên giúp cô. Đó là Đăng Khoa, cậu bạn lớp bên cạnh nổi tiếng khắp trường vì tài chơi đàn guitar nhưng lại cực kỳ nhút nhát.
"Không sao," cô đáp, có chút bực bội.
"Để... để mình chuộc lỗi nhé," cậu lí nhí. "Mình biết một quán chè ở gần đây ngon lắm."
Đó là buổi hẹn hò đầu tiên của họ. Một buổi hẹn hò ngô nghê bắt đầu bằng một quả bóng rổ và kết thúc bằng một ly chè sen ngọt lịm. Cậu đã nói rất nhiều về âm nhạc. Cô đã lắng nghe một cách say sưa. Và bài hát "Nắng Sân Trường" đang được bật từ chiếc loa rè của quán chè ngày hôm đó.*
Bài hát kết thúc. Giai điệu vui tươi tắt lịm, trả Thảo My về với thực tại là căn hộ im ắng và lạnh lẽo. Ký ức ngọt ngào bao nhiêu thì hiện tại lại càng cay đắng bấy nhiêu. Cô bật khóc. Cô khóc cho sự ngây thơ đã mất, cho lời hứa về một tương lai không bao giờ thành hiện thực.
Nhưng cô không dừng lại. Cô gạt nước mắt, ngón tay run run lướt sang bài hát thứ hai. Cô phải nghe tiếp. Cô phải biết toàn bộ câu chuyện.