Sáng hôm sau, Thảo My thức dậy với cảm giác thế giới của cô không còn thuộc về mình nữa.
Bức ảnh chụp lén cô và Đăng Khoa trong quán cà phê đã tràn ngập khắp các trang báo mạng, các diễn đàn và mạng xã hội. Dù chất lượng ảnh rất mờ, người ta vẫn có thể nhận ra cô. Tiêu đề được giật một cách giật gân nhất có thể: "ĐỘC QUYỀN: ĐĂNG KHOA BÍ MẬT GẶP LẠI 'NÀNG THƠ' SAU 10 NĂM, NỐI LẠI TÌNH XƯA?"
Bài báo phân tích mọi thứ, từ ngôn ngữ cơ thể căng thẳng của họ cho đến địa điểm "hẹn hò" là một quán cà phê sách yên tĩnh, suy luận rằng đây là một cuộc gặp gỡ sâu sắc chứ không phải tình cờ. Bên dưới, hàng ngàn bình luận đổ về. Người thì chúc phúc, kẻ thì mỉa mai cô "bám fame". Tên của cô, hình ảnh của cô, quá khứ của cô, bỗng chốc trở thành tài sản của công chúng.
Cơn bão không chỉ dừng lại trên mạng. Khi đến trường, Thảo My cảm nhận rõ rệt sự thay đổi. Các cô đồng nghiệp không còn nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thay vào đó là sự tò mò, ái ngại và những lời thì thầm sau lưng. Vài phụ huynh khi đưa con đến lớp đã cố tình nán lại, nhìn cô với ánh mắt dò xét. Sự bình yên mà cô yêu quý đã bị vấy bẩn bởi những lời đồn đoán.
Trong khi đó, tại văn phòng của công ty quản lý nghệ sĩ ở trung tâm Quận 1, Đăng Khoa đang đối mặt với một cơn bão khác.
"Cậu có biết mình đang làm gì không?" Ông Hưng, người quản lý của anh, đập mạnh một tập báo xuống bàn. "Hình tượng của cậu là một nghệ sĩ cô độc, bí ẩn, chỉ có âm nhạc là tình yêu. Một scandal tình cảm cá nhân, lại còn là với mối tình đầu từ thời 'trẻ trâu', sẽ phá hỏng tất cả những gì chúng ta đã xây dựng! Cái giá của nó là hàng triệu đô la tiền hợp đồng quảng cáo, cậu hiểu không?"
Đăng Khoa ngồi im trên ghế sofa, gương mặt lạnh lùng. "Đó là chuyện riêng của tôi."
"Không còn riêng nữa đâu!" ông Hưng gắt lên. "Từ khi cậu ký hợp đồng, mọi thứ về cậu đều là một phần của sản phẩm mang tên 'KHOA'. Công chúng muốn một Đăng Khoa bí ẩn, không phải một Đăng Khoa lụy tình. Cậu phải chấm dứt chuyện này ngay lập tức. Ra thông cáo phủ nhận, hoặc im lặng cho nó chìm xuống. Tuyệt đối không được gặp lại cô gái đó nữa!"
Đăng Khoa không trả lời, anh chỉ siết chặt bàn tay lại. Ánh đèn hào nhoáng của sự nổi tiếng cũng đi kèm với một chiếc lồng vô hình. Anh có thể viết một bài hát cho cả thế giới nghe, nhưng lại không có quyền tự do gặp gỡ người con gái trong bài hát đó.
Tối hôm đó, Thảo My ngồi một mình trong căn hộ, cảm thấy bị cả thế giới bủa vây. Cô hoàn toàn bất lực. Cô không có công ty quản lý để bảo vệ, không có sức mạnh để lên tiếng. Cô chỉ là một cô giáo mầm non bình thường, vô tình bị cuốn vào tâm bão của một người nổi tiếng. Cô tự hỏi, liệu anh có đang nghĩ đến cô không, hay anh chỉ đang bận rộn xử lý cuộc khủng hoảng cho sự nghiệp của riêng mình?