MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPlaylist của chúng taChương 8: Bài Hát Thứ Hai: Lời Hứa Dưới Mưa

Playlist của chúng ta

Chương 8: Bài Hát Thứ Hai: Lời Hứa Dưới Mưa

493 từ · ~3 phút đọc

Không thể chịu đựng được sự im lặng và hỗn loạn, Thảo My lại tìm đến "Playlist Tháng Mười". Cô cần một lối thoát, dù chỉ là tạm thời, để trốn khỏi thực tại phũ phàng. Cô bấm nghe bài hát thứ hai.

Giai điệu piano nhẹ nhàng, trong trẻo vang lên, xen lẫn tiếng mưa rơi tí tách được thu âm một cách khéo léo. Một bản ballad buồn, da diết về sự chờ đợi và những lời hứa.

Ký ức lại ùa về, rõ mồn một như chỉ mới hôm qua.

Hà Nội, một chiều tháng Mười Một, mười năm trước.

Cơn mưa rào bất chợt trút xuống ngay lúc tan trường. Khoa và My không có áo mưa. Anh nhanh trí kéo tay cô chạy vào trú dưới mái hiên của một hiệu sách cũ trên phố Đinh Lễ. Tiếng mưa rơi ào ào trên mái tôn tạo thành một bản nhạc nền hoàn hảo.

Không gian chật hẹp khiến họ đứng sát vào nhau. Khoa cởi chiếc áo khoác đồng phục còn hơi ẩm của mình, khoác lên vai cô. "Kẻo lạnh," anh nói, mặt hơi đỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Trong khoảnh khắc ngượng ngùng và ngọt ngào đó, anh đã bất ngờ hôn cô. Một nụ hôn đầu tiên, vụng về, ngây ngô và có vị của cơn mưa. Cô đã không đẩy anh ra.

"My này," anh thì thầm sau nụ hôn, trán tựa vào trán cô. "Sau này, dù anh có nổi tiếng, có đi đâu xa... thì bài hát đầu tiên trong concert của anh cũng sẽ là dành cho em. Anh hứa đấy."

Bài hát kết thúc, nhưng tiếng mưa trong đó vẫn còn văng vẳng bên tai Thảo My. Lời hứa đó, liệu anh có còn nhớ? Hay nó cũng đã tan biến theo cơn mưa năm nào? Anh đã có vô số concert, vô số bài hát. Liệu có bài nào là dành cho cô không? Hay tất cả chỉ là lời nói của một cậu con trai mười tám tuổi?

Ting.

Điện thoại cô sáng lên. Một tin nhắn từ số máy của Khoa.

"Trời đang mưa. Em đi làm về cẩn thận. Đừng để bị ướt."

Thảo My sững người. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời Sài Gòn đang đổ mưa thật. Một cơn mưa rào buổi tối. Anh... vẫn nhớ thói quen đi làm về bằng xe máy của cô sao? Anh vẫn nhớ cô hay bị cảm lạnh sau khi dầm mưa?

Một tin nhắn đơn giản, không đầu không cuối, nhưng lại ẩn chứa một sự quan tâm thầm lặng. Nó chứng tỏ rằng, ở một góc nào đó trong con người ngôi sao kia, vẫn còn hình bóng của cậu học trò Đăng Khoa năm cũ.

Cô không trả lời tin nhắn. Nhưng đêm đó, một giọt nước mắt ấm nóng đã rơi xuống gối. Bức tường băng giá mà cô đã dựng lên quanh trái tim mình, vừa xuất hiện thêm một vết nứt.