Việt An gập laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa căn phòng thuê yên tĩnh ở ngoại ô Đà Lạt. Hàng cây thông lấp lánh sương sớm ngoài ban công đã không còn mang lại sự bình yên như mọi khi. Tay anh lần mò tìm chiếc điện thoại, vừa kịp lúc màn hình bật sáng với tin nhắn Zalo từ Thanh, em trai anh.
Thanh: “Anh An, em đi công tác đột xuất ở Lai Châu, vùng này mất sóng vài ngày. Anh giúp em một chuyện gấp. Cái van nước ở kho sau nhà Linh tự nhiên rỉ nhẹ, em sợ nó vỡ. Chiều nay hoặc mai anh ghé qua xem giúp em nhé. Chìa khóa phụ em để trong hộp thư.”
Đọc tin nhắn, Việt An thở dài. Anh và Thanh luôn giữ mối quan hệ anh em xa cách nhưng cần thiết. Thanh là người thực tế, là kỹ sư công trình luôn lăn lộn với những dự án lớn, hiếm khi có mặt ở nhà. Còn Việt An, kiến trúc sư cảnh quan, lại thích sống với cỏ cây, tự do như một đám mây.
Điều khiến Việt An do dự không phải là việc sửa chữa, mà là sự hiện diện của Khánh Linh.
Khánh Linh – em dâu anh, người mang vẻ đẹp dịu dàng của một nghệ nhân gốm. Mối quan hệ của họ luôn được giữ ở mức lịch thiệp, tôn trọng nhưng có chút xa lạ. Anh không muốn làm phiền cô, đặc biệt khi cô đang một mình.
Nhưng suy cho cùng, đó là trách nhiệm của một người anh. Thanh đã nhờ, anh không thể từ chối.
Cùng lúc đó, cách đó hơn ba trăm cây số, tại ngôi nhà nhỏ có khu vườn xinh xắn, Khánh Linh đang miệt mài trong phòng làm việc. Ánh sáng vàng từ chiếc đèn bàn rọi lên đôi tay lấm lem đất sét. Hôn nhân với Thanh giống như một chiếc ấm gốm tuyệt đẹp, nhưng bên trong lại trống rỗng. Thanh mang lại sự ổn định vật chất, nhưng lại vắng mặt hoàn toàn về mặt cảm xúc. Cô không trách anh, đó là công việc. Nhưng sự cô đơn là một loại đất sét dai dẳng, cứ quấn lấy tâm hồn cô.
Cô thở ra một hơi dài, đặt chiếc gốm đang nặn dở xuống. Cô quyết định đi pha một ấm trà và ra vườn.
Cốc... cốc... cốc...
Tiếng gõ cửa bất ngờ khiến Khánh Linh giật mình. Cô mở cửa.
"Chào Linh," Việt An đứng đó, chiếc áo khoác denim màu xanh rêu khiến anh trông phong trần hơn vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy. Anh cao hơn Thanh một chút, và ánh mắt anh có một sự quan sát sắc nét, khác hẳn sự thô ráp của người em trai.
"Chào anh An," Khánh Linh hơi bối rối, nhanh chóng kéo tay áo xuống che đi vết đất sét. "Anh... sao anh lại ở đây?"
"Thanh có nhờ anh ghé qua xem giúp cái van nước ở kho sau," Việt An nói, giọng điềm đạm. "Thanh bảo nó rỉ nhẹ, nhưng anh nghĩ nên xem sớm trước khi nó có vấn đề lớn."
"Ồ, vâng. Em cứ nghĩ anh Thanh sẽ tự sửa trước khi đi," Khánh Linh nói, tránh ánh mắt của anh. "Mấy hôm nay trời mưa nhiều, em cũng lo lo. Anh Thanh vừa đi sáng nay thì nó lại rỉ to hơn một chút rồi."
"Được rồi, em chỉ anh ra kho nhé. Anh sẽ xem xét nhanh thôi."
Việt An đi theo Khánh Linh qua phòng khách, nơi đầy ắp những tác phẩm gốm mộc mạc của cô. Khánh Linh dừng lại ở một cánh cửa sắt phía sau, mở khóa. Mùi ẩm mốc và kim loại xộc ra.
"Nó ở trong đó ạ. Em sợ mấy cái đồ kỹ thuật này lắm," cô khẽ nói.
Việt An bật đèn pin điện thoại, bước vào. Anh nhìn thấy chiếc van cũ kỹ, đúng là đang rỉ nước. Anh cúi xuống, bắt đầu kiểm tra khóa van chính.
"Em cứ ra ngoài đi. Chắc chắn là có bụi bặm đấy," anh nói vọng ra.
Khánh Linh đứng bên ngoài một lát, rồi quyết định quay vào nhà để pha sẵn một ấm trà và lấy dụng cụ y tế dự phòng, đề phòng anh bị xây xước.
Khi Khánh Linh đang lúi húi trong bếp, một tiếng rắc lớn vang lên từ kho sau, sau đó là tiếng động cơ nhỏ lạch cạch, rồi đột ngột... một tiếng nổ nhỏ đi kèm với sự im lặng chết người.
"Anh An!" Khánh Linh hét lên, đánh rơi cả chiếc ấm.
Cô chạy ra kho. Cánh cửa sắt hé mở, nhưng một vách thạch cao cũ kỹ do độ ẩm đã đổ ập xuống ngay sát mép cửa. Nước bắt đầu rỉ ra xối xả từ một ống nước vỡ, không chỉ là van rỉ nữa. Và, điều tệ hại nhất, mọi ánh đèn trong nhà vụt tắt.
Bóng tối bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy xiết và tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt ngoài cửa sổ.
Khánh Linh run rẩy. "Anh... Anh có sao không?"
"Anh không sao," giọng Việt An vọng ra từ phía sau vách đổ, xen lẫn tiếng thở dốc. "Chỉ là... hình như chân anh bị kẹt một chút. Và anh nghĩ... chúng ta cần một người thợ chuyên nghiệp."
Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh Linh báo một tin nhắn: "Cảnh báo: Bão bất thường. Tất cả các tuyến đường liên tỉnh bị phong tỏa do lũ quét nhỏ."
Đêm hôm đó, dường như đã được định sẵn, sẽ không chỉ có hai người và một căn nhà tối đen, mà còn có một mối liên hệ vừa bị cắt đứt, và một mối liên hệ mới vừa bắt đầu hình thành.