MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQua Đêm Nhà Em DâuChương 2

Qua Đêm Nhà Em Dâu

Chương 2

952 từ · ~5 phút đọc

Tiếng mưa đập lộp bộp vào cửa sổ và mái tôn phía sau, cộng hưởng cùng tiếng nước vỡ ồ ạt từ kho kỹ thuật, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự cố. Trong bóng tối dày đặc, sự lo lắng của Khánh Linh đã lên đến đỉnh điểm.

"Anh An, anh ráng chịu một chút. Em sẽ gọi người ngay!" Khánh Linh cố trấn tĩnh, tay lần mò tìm công tắc điện vô vọng, rồi nhớ ra khu vực này đã bị cắt điện. Cô bật đèn pin từ điện thoại, ánh sáng chập chờn chiếu vào đống đổ nát.

"Đừng hoảng, Linh," giọng Việt An tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ sự điềm đạm. "Ống nước vỡ lớn quá. Em cần tìm cách khóa van tổng càng nhanh càng tốt. Van tổng nằm ngoài hiên, cạnh đồng hồ nước."

Khánh Linh nghe theo lời anh, chân tay run rẩy chạy ra ngoài. Giữa cơn bão đột ngột, gió rít lên như tiếng than khóc. Cô phải vật lộn dưới mưa xối xả, cuối cùng cũng tìm thấy và vặn khóa van tổng. Tiếng nước xối xả bên trong căn nhà cuối cùng cũng im bặt.

Quay lại, cô thấy Việt An đang chống tay cố gắng đẩy đống vách thạch cao và đồ đạc chặn trước cửa kho. Anh rên khẽ một tiếng.

"Anh đừng cử động mạnh!" Khánh Linh hốt hoảng chạy đến. "Để em."

Dùng hết sức bình sinh, cô đẩy mạnh mớ hỗn độn. May mắn thay, chỉ là một mảng tường mỏng bị sập. Cô kéo Việt An ra ngoài. Anh dựa vào tường, sắc mặt hơi tái. Mắt cá chân anh sưng lên, và một vết trầy xước dài ở cánh tay đang rỉ máu.

"May là không bị gãy xương," Việt An nghiến răng, cố đứng vững nhưng thất bại.

"Anh ngồi xuống đây! Em sẽ gọi xe cấp cứu," Khánh Linh nói, vội vàng lấy điện thoại. Nhưng màn hình chỉ hiện thị biểu tượng "Không dịch vụ". Sóng điện thoại đã bị bão đánh sập. Cô thử gọi đường dây nóng, nhưng chỉ có tiếng tút tút kéo dài rồi tắt.

Sự thật lạnh lùng ập đến: Họ bị mắc kẹt.

"Không gọi được đâu," Việt An dựa vào tường, nhắm mắt lại. "Bão lớn thế này, cả khu vực có lẽ đã mất liên lạc. Đừng lo, chỉ là trật mắt cá chân thôi. Không chết được."

Khánh Linh nhìn khuôn mặt mệt mỏi và ướt đẫm của anh, sự tức giận vô cớ với Thanh dâng lên. Thanh luôn nhờ vả anh trai, đẩy rủi ro về phía người khác rồi bỏ mặc họ giữa bão.

"Anh đưa tay cho em," cô hạ giọng, điềm tĩnh hơn. Cô nhanh chóng lấy hộp cứu thương và bình nước ấm.

Việt An bất ngờ trước sự nhanh nhẹn và quyết đoán của cô. Anh nghĩ em dâu mình chỉ là người phụ nữ mảnh mai, yếu đuối, nhưng trong tình huống này, cô lại là người chủ động.

Khánh Linh cẩn thận lau sạch vết thương trên cánh tay anh. Sự im lặng căng thẳng giữa họ chỉ còn tiếng mưa gầm gừ. Bàn tay cô mềm mại nhưng dứt khoát, khiến Việt An cảm thấy một cảm giác xa lạ và gần gũi đan xen.

"Em xin lỗi," Khánh Linh nói nhỏ, khi cô thoa thuốc sát trùng lên vết thương. "Vì sự bất cẩn của anh Thanh mà anh..."

"Không phải lỗi của em," Việt An ngắt lời, mở mắt ra. "Chuyện này là sự cố. Anh đã nhận lời giúp Thanh rồi."

Ánh đèn pin chiếu rọi lên gương mặt cô, khiến đôi mắt cô lấp lánh như mặt hồ tĩnh lặng.

"Anh không thể đi lại được. Bên ngoài trời bão. Khách sạn gần nhất cũng phải đi bộ hơn hai cây số," Khánh Linh nhìn ra cửa sổ, nơi gió đang quất mạnh cành cây. "Anh sẽ phải ở lại đây đêm nay. Em sẽ dọn phòng làm việc cho anh."

Việt An gật đầu, chấp nhận sự thật bất đắc dĩ. Đây không phải là điều anh mong muốn. Qua đêm ở nhà em dâu, trong căn nhà vắng bóng em trai mình, dưới bầu không khí vừa tan vỡ vừa sắp đặt, mang đến một cảm giác tội lỗi mơ hồ ngay cả khi chưa có chuyện gì xảy ra.

Khánh Linh dìu Việt An vào phòng khách, kê tạm một chiếc sofa dài và mang chăn gối đến. Cô đặt một ngọn nến sáp vào bát gốm cô tự nặn, ánh lửa nhỏ xua đi phần nào bóng tối, làm ấm căn phòng và làm dịu đi sự ngột ngạt.

Đêm dài mới chỉ bắt đầu. Dưới ánh lửa bập bùng, hai người xa lạ bỗng nhiên bị trói buộc vào nhau bởi một sự cố. Sự lịch thiệp đã tan vỡ, thay vào đó là sự phụ thuộc lạnh lùng và sự gần gũi không mong muốn.

Khánh Linh ngồi đối diện anh, hơi thở cô nặng nề hơn bình thường. Cô nhìn anh và cảm thấy không thoải mái, không phải vì anh là đàn ông, mà vì anh là anh trai của chồng cô.

"Anh cần gì không?" cô hỏi khẽ, phá vỡ sự im lặng.

"Chỉ cần... một cốc nước nóng thôi, Linh," Việt An nói, đôi mắt anh không tránh khỏi nhìn vào sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Trong tiếng mưa như trút nước, cô đứng dậy đi vào bếp. Cả hai đều biết rằng đêm nay sẽ là đêm dài nhất và khó xử nhất trong cuộc đời họ. Mọi sự phòng thủ, mọi giới hạn cảm xúc, đều đang bị cơn bão bên ngoài và sự cố bên trong nhà thử thách.