Qua Đêm Nhà Em Dâu

Chương 3

1,016 từ · ~6 phút đọc

Khánh Linh trở lại phòng khách, mang theo hai cốc trà gừng ấm nóng. Ánh nến trong bát gốm cô nặn rọi lên không gian nhỏ hẹp, tạo ra những bóng đổ nhập nhòa, mơ hồ và mang một vẻ lãng mạn, dù tình cảnh của họ hoàn toàn không lãng mạn.

Việt An đang dựa lưng vào ghế sofa, mắt cá chân bị chườm đá lạnh, khuôn mặt anh hiện rõ sự mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Anh nhận lấy cốc trà, cảm ơn cô bằng một ánh mắt biết ơn chân thành.

"Linh, em không cần phải thức. Em cứ đi nghỉ đi," anh nói, giọng khàn khàn.

Khánh Linh lắc đầu, đặt cốc trà xuống bàn thấp. "Em không ngủ được. Dù sao thì em cũng quen rồi. Anh Thanh đi công tác, nhà thường chỉ có một mình em thôi. Với lại... có anh ở đây, em không thể ngủ ngon được."

Cô không có ý nói rằng sự hiện diện của anh khiến cô lo lắng, mà là sự lo lắng cho vết thương của anh, và sự lo lắng về tình trạng hỗn độn của ngôi nhà. Nhưng câu nói đó, trong bối cảnh chỉ có hai người và ánh nến, lại mang một hàm ý mơ hồ, khiến không khí trở nên căng thẳng hơn.

Việt An hiểu ý cô, nhưng cũng cảm nhận được sự cô đơn ẩn chứa trong câu nói "nhà thường chỉ có một mình em thôi". Anh thay đổi chủ đề: "Anh đã cố liên lạc với đội sửa chữa rồi, nhưng chắc phải đến sáng mai hoặc khi bão tan."

"Vâng," Khánh Linh khẽ đáp, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc màn đêm. "Mọi chuyện cứ dồn dập quá. Em xin lỗi vì đã để anh gặp rắc rối."

"Không cần xin lỗi," Việt An uống một ngụm trà gừng nóng. Hơi ấm lan tỏa giúp anh dịu đi cơn đau. "Em dọn dẹp tốt hơn anh tưởng đấy. Khoan đã, em làm gốm à?"

Anh chỉ vào chiếc bát nến tinh xảo trên bàn. Lần đầu tiên, câu chuyện chuyển sang một chủ đề hoàn toàn trung lập.

Khánh Linh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và mỏng manh như sương. "Vâng, em mở một xưởng nhỏ. Đó là cách em... giết thời gian."

"Nó rất đẹp," Việt An thành thật khen ngợi. Anh là kiến trúc sư, anh biết đánh giá cái đẹp. "Sự tinh tế trong màu men và đường cong. Nó không giống phong cách đại trà."

Những lời khen chân thành này khiến Khánh Linh bất ngờ. Thanh hiếm khi để ý đến công việc của cô, anh chỉ quan tâm đến việc nó có mang lại thu nhập ổn định hay không.

"Cảm ơn anh," cô thì thầm.

Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó không còn nặng nề mà mang tính chờ đợi. Ánh mắt họ giao nhau trong giây lát, rồi cả hai lại né tránh.

Khánh Linh bỗng nhiên bộc bạch, như thể sự cô đơn đã tích tụ quá lâu nay được ánh nến và men trà kích thích: "Anh An, có bao giờ anh cảm thấy... cuộc sống của mình chỉ là một vỏ bọc đẹp đẽ không?"

Việt An ngước nhìn cô, bất ngờ trước sự đột ngột và sâu sắc của câu hỏi.

"Em có một ngôi nhà đẹp, một người chồng tốt, một công việc em yêu thích... nhưng em luôn có cảm giác mình đang sống cuộc đời của một ai đó khác. Em nhớ ngày xưa, em và Thanh đã từng nói về việc cùng nhau đi du lịch, về những căn nhà gỗ nhỏ. Giờ thì anh ấy chỉ nói về dự án, về tiền bạc..." Cô dừng lại, nhận ra mình đã nói quá nhiều về hôn nhân của mình với anh trai chồng.

"Em xin lỗi," cô khẽ nói, lấy tay che mặt. "Em không nên kể cho anh nghe những chuyện này."

Việt An im lặng một lúc. Anh nhìn ngọn nến, rồi nhìn Khánh Linh. Anh không phải là một người thích can thiệp, nhưng sự chân thật trong nỗi đau của cô khiến anh không thể thờ ơ.

"Không sao đâu, Linh. Anh hiểu," Việt An nhẹ nhàng nói. "Thanh là người của công việc. Đôi khi, đàn ông chúng ta dễ dàng bị cuốn vào guồng quay của trách nhiệm, mà quên mất rằng... trách nhiệm lớn nhất là giữ cho người mình yêu cảm thấy được yêu thương."

Đó không phải là lời bào chữa, cũng không phải là lời chỉ trích. Đó là sự thấu hiểu từ góc độ của một người đàn ông trưởng thành, một người quan sát.

Khánh Linh ngước lên. Ánh mắt cô dường như đang tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt Việt An – sự thông cảm, hay một câu trả lời cho sự lạc lối của mình.

"Anh... anh nói đúng. Em biết Thanh yêu em. Nhưng đôi khi, em chỉ cần anh ấy ở nhà, cùng em ngồi nặn gốm, hoặc chỉ xem một bộ phim, không cần phải nói về tiền hay dự án," cô nói, cảm xúc dâng lên khiến giọng cô hơi nghẹn lại.

Việt An không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay cô đang đặt trên bàn. Đây là một hành động đơn thuần của sự an ủi và đồng cảm, vượt qua ranh giới xã giao nhưng vẫn giữ sự tôn trọng.

Dưới mái nhà bị bão tố bao vây, với thân thể mệt mỏi và tâm hồn chất chứa, lời thú nhận đầu tiên này đã phá vỡ bức tường lịch sự, kéo họ lại gần nhau hơn, không phải bằng sự hấp dẫn thể xác, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai tâm hồn cô đơn.

Đó là một sự gần gũi vô cùng nguy hiểm. Cả hai đều biết, một khi đã vượt qua rào cản cảm xúc, việc giữ vững những ranh giới khác sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Sự cô đơn đã tìm thấy sự đồng điệu.