MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQua Đêm Nhà Em DâuChương 4

Qua Đêm Nhà Em Dâu

Chương 4

1,010 từ · ~6 phút đọc

Mưa vẫn rả rích bên ngoài, nhưng tiếng mưa không còn dữ dội như lúc đầu. Đã quá nửa đêm, và sự mệt mỏi bắt đầu kéo đến sau những giờ căng thẳng.

Việt An gỡ túi chườm đá lạnh ra khỏi mắt cá chân. Anh cố gắng dịch chuyển, nhưng cơn đau nhói lên khiến anh khẽ rên lên.

"Chân anh đau hơn rồi à?" Khánh Linh lập tức chú ý. Cô đã ngồi yên lặng được một lúc, nhìn ngọn nến tan chảy.

"Không sao, chỉ là lúc nãy cử động mạnh quá," Việt An cố trấn an, nhưng giọng anh không giấu được sự khó chịu.

Khánh Linh đứng dậy. "Em cần kiểm tra lại. Vết trầy trên tay anh cũng cần phải thay băng. Anh Thanh luôn có thuốc giảm đau mạnh hơn trong tủ thuốc trên lầu."

Cô cần phải lên lầu, nơi có phòng ngủ của cô và Thanh. Đây là lần đầu tiên cô mời anh lên đó, dù chỉ là bước chân vào hành lang.

"Không cần đâu, Linh. Anh có thể tự xoay sở," Việt An ngần ngại.

"Anh không thể đi lại. Em sẽ đi lấy xuống," Khánh Linh nói dứt khoát.

Khi cô quay lại, trên tay là một hộp thuốc lớn và một chai rượu thuốc gia truyền. Cô đặt mọi thứ xuống bàn, quỳ xuống trước chỗ Việt An đang nằm trên ghế sofa.

"Anh đừng nhìn em," Khánh Linh nói khẽ, có một chút ngượng ngùng khi cô bắt đầu tháo băng trên tay anh. Vết thương không sâu, nhưng vì đã vận động mạnh nên nó lại rỉ máu nhẹ.

Việt An ngoan ngoãn quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào những bóng đổ trên tường, nhưng sự chú ý của anh hoàn toàn tập trung vào bàn tay cô. Bàn tay của cô lạnh, nhưng sự đụng chạm lại vô cùng dịu dàng và cẩn thận.

Cô rửa vết thương bằng nước ấm pha loãng, rồi bắt đầu thoa một loại thuốc mỡ thảo dược. Khi cô làm việc, khuôn mặt cô sát gần cánh tay anh, mái tóc đen mượt của cô thoảng qua mũi anh một mùi hương nhẹ nhàng, tinh khiết của hoa nhài.

"Em học ở đâu mà biết chăm sóc vết thương cẩn thận vậy?" Việt An hỏi, muốn phá vỡ sự im lặng quá thân mật này.

"Em học từ việc chăm sóc gốm sứ. Đồ gốm cũng dễ bị tổn thương, dễ nứt vỡ nếu không được xử lý nhẹ nhàng," cô đáp, ánh mắt vẫn tập trung vào cánh tay anh. "Với cả... hồi bé anh Thanh hay bị té ngã, em là người thường xuyên băng bó cho anh ấy."

Câu trả lời đó chợt mang họ trở lại với thực tại: Cô là em dâu, là vợ của Thanh. Mọi sự thân mật, dù chỉ là chăm sóc vết thương, đều vô tình chạm vào giới hạn của mối quan hệ cấm kỵ.

Sau khi băng bó xong cánh tay, Khánh Linh chuyển sang mắt cá chân của anh.

"Chỗ này sưng to hơn rồi. Em sẽ thoa rượu thuốc và xoa bóp nhẹ," cô thông báo.

Việt An căng thẳng hơn. Việc để cô chạm vào chân anh, đặc biệt là phải quỳ xuống trước anh, trong không gian tối mờ ảo của ánh nến, khiến anh cảm thấy vô cùng bất an và có lỗi.

"Linh, em không cần phải xoa bóp đâu. Anh sợ làm phiền em quá nhiều," Việt An cố gắng từ chối.

"Anh không đi được. Nếu không được xoa bóp, sáng mai anh sẽ còn đau hơn," Khánh Linh kiên quyết, không đợi anh đồng ý.

Cô vén ống quần anh lên, để lộ mắt cá chân sưng tấy. Cô đổ một chút rượu thuốc vào lòng bàn tay lạnh, rồi bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.

Bàn tay cô mát lạnh, nhưng rượu thuốc lại nóng rực, tạo ra một sự đối lập khó tả. Mọi sự căng thẳng của Việt An dồn lại ở hơi thở. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng kiểm soát ý nghĩ của mình, buộc bản thân phải nghĩ về những dự án cảnh quan, về đất đá và cỏ cây.

Cảm giác từ bàn tay cô truyền lên, không chỉ là hơi ấm vật lý, mà là sự quan tâm không vụ lợi.

"Anh An..." Khánh Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy sự ngần ngại. "Em biết câu chuyện về anh và chị gái. Chị ấy mất... đó là lý do anh không về nhà thường xuyên, đúng không?"

Câu hỏi đột ngột này đánh thẳng vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn Việt An. Tay anh siết chặt thành nắm đấm.

Việt An mở mắt, nhìn chằm chằm vào Khánh Linh, ánh mắt anh tối sầm lại. "Linh, đó là chuyện đã qua rồi."

Khánh Linh rụt tay lại, cảm thấy mình đã đi quá giới hạn. "Em xin lỗi. Em không nên..."

"Không sao," Việt An ngắt lời, giọng anh nhẹ hơn, nhưng vẫn nặng trĩu. Anh hít một hơi sâu. "Đúng. Đó là lý do anh chọn cách sống xa rời mọi thứ. Anh không quen với sự gắn bó. Anh sợ... sự mất mát."

Anh vừa thú nhận một bí mật cá nhân sâu sắc, điều mà ngay cả Thanh cũng không thể hiểu trọn vẹn. Trong khoảnh khắc đó, ánh nến bập bùng, Khánh Linh không còn là em dâu, Việt An không còn là anh chồng. Họ chỉ là hai con người cô đơn, đang chia sẻ những gánh nặng của quá khứ.

Khánh Linh im lặng, đôi mắt cô phản chiếu ngọn lửa nến, đầy sự đồng cảm. Cô tiếp tục xoa bóp cho anh, lần này dịu dàng hơn, không còn chút ngượng ngùng nào. Giới hạn giữa họ, dưới cơn bão này, đang trở nên mỏng manh như sương.

Họ đã vượt qua ranh giới của sự xã giao, bước vào ranh giới của sự chăm sóc thân mật và chia sẻ bí mật. Đêm còn rất dài, và sự nguy hiểm đang rình rập, không phải từ cơn bão, mà từ chính trái tim của họ.