Sau khi xoa bóp và băng bó xong, Khánh Linh cảm thấy mắt cá chân của Việt An đã dịu đi phần nào. Cô thu dọn hộp thuốc, cố gắng giữ lại sự chuyên nghiệp để che giấu sự bối rối vừa nảy sinh.
"Anh ngủ một chút đi," cô nói, giọng cô khẽ và mệt mỏi. "Em sẽ ngồi đây."
"Em cũng nên nghỉ đi, Linh. Anh không sao thật mà," Việt An đáp lại. Anh cảm thấy có lỗi vì đã khiến cô phải thức trắng.
"Em không ngủ được," Khánh Linh lặp lại. Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn nặng nề và lạnh lẽo. Cô nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đen kịt không có ánh trăng, chỉ có những chiếc lá ướt đẫm lặng lẽ rơi xuống.
"Hình như bão đã qua rồi," cô thở phào.
"Ừm, bão đã qua," Việt An nói, nhưng anh không chỉ nói về cơn bão bên ngoài. Anh cảm thấy một cơn bão khác, một thứ cảm xúc hỗn loạn, đang lắng đọng lại bên trong mình.
Anh quan sát Khánh Linh dưới ánh nến. Chiếc váy ngủ cotton màu xanh nhạt, đơn giản, nhưng tôn lên vẻ mềm mại của cô. Mái tóc cô rối nhẹ sau những lần chạy vội vã. Cô không đẹp lộng lẫy, nhưng có một vẻ đẹp nội tâm khiến người ta không thể rời mắt.
Việt An chợt nhớ đến lời Thanh từng nói: “Linh thích sự yên tĩnh. Cô ấy là người phụ nữ hợp với vẻ đẹp bền vững, không phải hào nhoáng.” Lúc đó anh chỉ nghe qua loa, giờ anh mới thực sự cảm nhận được điều đó.
Khánh Linh quay lại, thấy Việt An đang nhìn mình, cô hơi đỏ mặt. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành đơn đối diện sofa, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn.
"Em kể cho anh nghe về xưởng gốm của em được không?" Việt An hỏi, muốn chuyển hướng khỏi sự căng thẳng đang bao trùm.
Khánh Linh mỉm cười, nụ cười này tự nhiên và thật lòng hơn nụ cười xã giao lúc đầu. Cô bắt đầu kể về những ngày đầu tiên đến với đất sét, về những lần thất bại và những thành công nhỏ.
"Gốm là cách em kết nối với bản thân mình. Khi em nặn, em không còn phải nghĩ về hóa đơn, về dự án, hay về việc tại sao Thanh không gọi điện..." Cô nói, rồi chợt nhận ra mình lại nhắc đến Thanh.
Việt An không đáp lại điều đó, anh chỉ hỏi về kỹ thuật nung gốm, về sự khác biệt giữa các loại men. Là một kiến trúc sư cảnh quan, anh có sự hiểu biết sâu sắc về vật liệu và thẩm mỹ.
"Anh nói đúng về màu men này. Em đã phải thử hàng chục lần mới ra được sắc xanh ngọc bích này..."
Họ nói chuyện, không còn ngượng ngùng, mà như hai người đồng nghiệp, hai tâm hồn đam mê cái đẹp và sự tĩnh lặng. Sự chia sẻ này là loại thuốc an thần tốt nhất cho cả hai. Nó khiến họ quên đi tình trạng mắc kẹt, quên đi danh phận của mình.
Nhưng khi kim đồng hồ chỉ sang ba giờ sáng, cơn lạnh bắt đầu thấm sâu vào xương.
"Em lạnh không?" Việt An hỏi.
Khánh Linh khẽ rùng mình. "Em quên mất là không bật máy sưởi. Em sẽ lấy thêm chăn."
"Không cần đâu," Việt An gọi cô lại. "Em cứ lấy chiếc chăn trên sofa này đi. Anh mặc áo khoác rồi."
"Nhưng anh đang bị thương..."
"Anh ổn. Em đi ngủ đi. Nếu em ngồi đây thức trắng, sáng mai em sẽ đổ bệnh mất," Việt An nói, giọng anh đầy sự quan tâm chân thành, không phải sự lịch sự xã giao.
Sự quan tâm đó, đột ngột và mạnh mẽ, lại đánh vào sự cô đơn của Khánh Linh. Đã bao lâu rồi cô không nhận được sự chăm sóc trực tiếp, vô điều kiện như thế này?
Cuối cùng, Khánh Linh đồng ý. Cô lấy chiếc chăn mềm, trải ra trên chiếc ghế bành đơn.
"Em sẽ nằm đây. Nếu anh cần gì, cứ gọi em," cô nói nhỏ.
Khánh Linh nằm xuống, cuộn tròn trong chăn. Việt An nằm trên sofa, cố gắng nhắm mắt lại. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc nhỏ của chiếc đồng hồ treo tường và hơi thở nhẹ nhàng của họ.
Trong bóng tối, dù nằm cách nhau một khoảng an toàn, họ đều cảm nhận được sự hiện diện của người kia mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Việt An mở mắt, nhìn về phía Khánh Linh. Anh thấy cô đang quay lưng lại, nhưng anh biết cô chưa ngủ. Anh lắng nghe tiếng thở của cô, điều này thật lạ lùng và thân mật. Anh tự nhủ, cô là em dâu, là người phụ nữ của em trai mình. Anh phải giữ vững ranh giới.
Nhưng rồi, sự mệt mỏi và cơn đau âm ỉ khiến anh mất cảnh giác.
"Linh," anh khẽ gọi.
"Vâng?" Cô đáp lại ngay lập tức, chứng tỏ cô chưa hề ngủ.
"Cảm ơn em. Vì mọi thứ đêm nay," anh nói.
"Em mới phải cảm ơn anh. Nếu không có anh, em không biết phải làm sao với cái van nước đó," cô nói.
Lại là một sự im lặng dài. Lần này, sự im lặng chứa đựng một sóng ngầm không thể gọi tên.
Cuối cùng, Việt An khẽ nhắm mắt, cố gắng ngủ. Nhưng tâm trí anh vẫn vương vấn hình ảnh người phụ nữ đang ngủ gần đó, người đã phá vỡ sự cô độc anh đã tự tạo ra bấy lâu nay.
Anh biết, dù bão đã qua, đêm nay đã tạo nên một vết nứt sâu trong bức tường ngăn cách giữa họ. Sáng mai khi ánh sáng trở lại, liệu họ có thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra?
Trong bóng tối, Khánh Linh cũng mở mắt. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ chiếc chăn, nhưng cảm giác lo lắng và tội lỗi lại bủa vây. Cô vô tình nhìn vào góc tối. Cô đã cô đơn quá lâu, đến mức sự quan tâm từ một người đàn ông xa lạ, đặc biệt là anh trai chồng, lại khiến trái tim cô rung động theo một cách không nên có.
Đêm đã kết thúc, nhưng câu chuyện mới chỉ vừa bắt đầu.