MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQua Đêm Nhà Em DâuChương 6

Qua Đêm Nhà Em Dâu

Chương 6

1,261 từ · ~7 phút đọc

Ánh sáng ban mai xuyên qua lớp cửa kính bị mưa rửa sạch, mang theo màu trắng sữa lạnh lẽo của một buổi sáng sau bão. Nó không rực rỡ, nhưng đủ để xua tan những bóng tối mờ ảo đã che chở cho những lời thú nhận và sự thân mật đêm qua.

Khánh Linh giật mình tỉnh giấc. Cô vẫn còn cuộn mình trong chiếc chăn trên ghế bành, cổ họng hơi khô và cơ thể mệt mỏi. Điều đầu tiên cô làm là nhìn về phía ghế sofa.

Việt An đã tỉnh, anh đang dựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh vẫn giữ nguyên tư thế đêm qua, nhưng dưới ánh sáng ban ngày, vết sưng trên mắt cá chân và vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh hiện rõ hơn bao giờ hết. Sự phong trần của anh đã được thay thế bằng một vẻ yếu đuối cần được chăm sóc.

"Anh An," Khánh Linh khẽ gọi, giọng cô hơi khàn.

Việt An quay lại. Ánh mắt anh không còn sự dịu dàng của người lắng nghe trong bóng tối, mà là sự cảnh giác của một người đàn ông trưởng thành đang cố gắng khôi phục lại ranh giới.

"Em tỉnh rồi à, Linh," anh nói, giọng điềm đạm. "Ngủ có ngon không?"

"Vâng. Anh thì sao? Chân anh đỡ hơn chưa?"

"Đã đỡ hơn nhiều," Việt An nói. "Anh đã gọi điện được rồi. Vừa lúc bão tan, tín hiệu mạng được khôi phục. Anh đã gọi cho Hiếu, cậu ấy sẽ ghé qua đón anh và tiện thể gọi đội sửa chữa đến sớm."

Khánh Linh gật đầu. Cô biết đó là điều tất yếu. Khi ánh sáng đến, mọi chuyện phải trở lại đúng quỹ đạo của nó. Việt An phải rời đi, và họ phải trở lại với danh phận cũ: anh chồng và em dâu.

Khánh Linh đứng dậy, gập chiếc chăn lại một cách cẩn thận, như thể đang gói ghém lại những cảm xúc đã bộc lộ đêm qua. Cô đi vào bếp, không gian quen thuộc giúp cô lấy lại sự bình tĩnh. Cô nhanh chóng pha một ấm trà hoa cúc và nướng vội vài lát bánh mì.

Mười lăm phút sau, cô mang khay đồ ăn sáng đơn giản ra phòng khách.

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng căng thẳng. Không giống như cuộc trò chuyện đêm qua đầy cảm xúc, bữa sáng này đầy rẫy những khoảng trống. Cả hai đều cố gắng tránh ánh mắt của nhau. Họ đã chia sẻ quá nhiều, và giờ họ không biết phải nói gì.

Việt An đặt cốc trà xuống, nhìn Khánh Linh. Anh biết anh không thể rời đi mà không nói về đêm qua.

"Linh," anh bắt đầu, giọng anh nghiêm túc hơn. "Về đêm qua... anh xin lỗi vì đã làm phiền em. Và... về những điều chúng ta đã nói."

Khánh Linh ngước lên, ánh mắt cô đầy sự hỗn loạn. "Em... em mới là người xin lỗi. Em đã nói quá nhiều về Thanh, về chuyện riêng tư của vợ chồng em. Em không nên làm thế."

"Không, đừng tự trách mình," Việt An lắc đầu. "Em đã quá cô đơn. Và anh... anh chỉ là một người lắng nghe. Chuyện này sẽ kết thúc ở đây, Linh. Chúng ta cần phải xem đêm qua là một sự cố ngoài ý muốn, do cơn bão."

Anh đang đặt ra một lời hứa im lặng không cần phải thốt ra thành lời. Anh đang xây dựng lại bức tường ngăn cách giữa họ.

Khánh Linh hiểu ý anh. Cô cảm thấy một cảm giác đau đớn nhẹ. Nó không phải là sự đau khổ vì bị từ chối, mà là sự thất vọng khi phải chôn vùi một sự thật đẹp đẽ vừa được khám phá. Cô đã tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, và giờ anh đang buộc cô phải từ bỏ nó.

"Em hiểu," Khánh Linh nói, giọng cô khẽ và buồn bã. "Sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Anh cứ yên tâm."

Việt An thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cảm thấy một vết cắn nhẹ trong lòng. Anh vừa chọn lý trí thay vì cảm xúc.

"Cảm ơn em," anh nói. "Thanh... anh ấy là một người tốt, Linh. Chỉ là anh ấy không giỏi thể hiện thôi. Đừng quá cứng rắn với anh ấy."

Lời nói đó của Việt An như một lời nhắc nhở cô về vị trí của mình, và cả vị trí của anh. Anh đang cố gắng bảo vệ em trai mình, và bảo vệ giới hạn đạo đức của chính mình.

"Em biết," Khánh Linh đáp. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tia nắng đầu tiên vừa xuất hiện, làm bừng sáng những hạt mưa còn đọng lại trên lá cây.

Một lúc sau, tiếng còi xe hơi vang lên từ ngoài cổng.

"Cậu ấy đến rồi," Việt An nói. Anh cố gắng đứng dậy, dựa vào sofa.

Khánh Linh vội vàng đỡ anh. Cô giúp anh mặc chiếc áo khoác denim đã khô ráo đêm qua. Khoảnh khắc cô chạm vào vai anh, khoảng cách vật lý lại gần, nhưng khoảng cách cảm xúc đã được Việt An tự tay thiết lập lại.

"Về vết thương, anh nhớ phải thay băng hai lần một ngày," Khánh Linh dặn dò, giọng cô trở lại với sự chuyên nghiệp của người chăm sóc.

"Anh sẽ nhớ. Cảm ơn em," Việt An nói.

Anh khập khiễng đi ra cửa, dựa vào vai Khánh Linh một cách miễn cưỡng. Khi ra đến cổng, người bạn của Việt An (Hiếu) đã chờ sẵn.

Việt An quay lại nhìn Khánh Linh lần cuối.

"Nhờ em lo vụ sửa chữa giúp anh. Em cứ gọi đội sửa Thanh hay dùng, mọi chi phí anh sẽ thanh toán hết."

"Anh cứ lo cho chân anh. Em sẽ lo việc nhà," Khánh Linh nói.

Không còn lời nào để nói. Việt An gật đầu, cố gắng nén lại một lời tạm biệt sâu sắc hơn đang chực chờ nơi cổ họng. Anh bước lên xe, đóng cửa lại.

Khánh Linh đứng đó, nhìn chiếc xe lăn bánh đi. Khi cánh cửa xe khuất hẳn, cô mới quay trở lại căn nhà. Căn phòng khách trống rỗng. Ánh nến đã tắt, chỉ còn lại những vệt sáp nhỏ. Dấu vết của Việt An chỉ còn lại là chiếc ghế sofa bị lún sâu và hơi ấm còn sót lại trong chiếc cốc trà anh vừa uống.

Cô biết, người anh trai của chồng đã rời đi, nhưng một thứ cảm xúc kỳ lạ, một dấu vết tinh tế và khó xóa nhòa hơn bất cứ vết nước vỡ nào, đã ở lại trong căn nhà này.

Khánh Linh đi vào bếp, nhìn thấy hộp cứu thương vẫn còn đó. Cô mở ra, và thấy Việt An đã để lại một mảnh giấy nhỏ, gấp gọn gàng:

“Linh, nếu có chuyện gì khó khăn, đừng ngại gọi cho anh. Số điện thoại của anh đã được lưu trong máy em rồi. Đừng để mình cô đơn.”

Khánh Linh siết chặt mảnh giấy trong tay. Đây là lời nhắc nhở cuối cùng của đêm qua, một lời hứa không ràng buộc nhưng đầy sự quan tâm. Cô biết rằng, dù Việt An đã cố gắng khôi phục lại ranh giới, nhưng chính lời nhắn này đã gián tiếp phá vỡ nó lần nữa.

Bức tường đã được xây lại, nhưng đã có một cánh cửa nhỏ được mở ra, chỉ dành cho hai người. Và Khánh Linh, cô không chắc mình có đủ sức mạnh để đóng nó lại hay không.