Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ rực cả căn phòng rộng lớn tại dinh thự Thẩm gia, biến không gian xa hoa trở nên u trầm và đặc quánh. Thẩm Nhược Vy ngồi trên bục cửa sổ bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo, một chân co lên, một chân đung đưa trong không trung. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu rượu chát tuột xuống khỏi vai, để lộ bờ vai trần trắng sứ và xương quai xanh thanh mảnh. Trên tay cô là ly vang đỏ đã vơi nửa, chất lỏng sóng sánh phản chiếu sự bất cần trong đôi mắt đại tiểu thư.
Hôm nay là ngày "cai ngục" mới của cô trình diện. Kể từ khi cô phá hỏng buổi tiệc đính ước với thiếu gia nhà họ Lâm bằng cách đẩy anh ta xuống hồ bơi trước mặt báo giới, cha cô đã mất hết kiên nhẫn. Ông tuyên bố sẽ thuê một người quản gia đặc biệt – kẻ không chỉ quản lý sinh hoạt, mà còn có quyền quản thúc cô 24/7.
Tiếng gõ cửa vang lên. Đều đặn, khô khốc và chuẩn xác đến mức khó chịu.
"Vào đi." – Cô không quay đầu lại, giọng nói lười biếng mang theo chút thách thức đặc trưng của một kẻ luôn đứng trên đỉnh cao tiền bạc.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, tiếng bước chân nện trên sàn gỗ trầm đục nhưng dứt khoát. Người đàn ông bước vào mang theo một luồng khí lạnh lẽo, đủ để làm giảm đi cái nóng nực của buổi hoàng hôn. Anh ta mặc bộ suit ba mảnh màu đen tuyền, phẳng phiu đến mức không tìm thấy một nếp nhăn nhỏ nhất. Điểm thu hút sự chú ý của Nhược Vy ngay lập tức chính là đôi bàn tay anh — chúng được bọc kín trong đôi găng tay bằng vải lanh trắng muốt, sạch sẽ đến cực đoan.
"Tôi là Phó Cận Ngôn, quản gia mới của tiểu thư. Từ hôm nay, tôi sẽ phụ trách toàn bộ lịch trình và sinh hoạt của cô theo ủy thác của Chủ tịch."
Giọng nói của anh trầm thấp, không chút gợn sóng, giống như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Nhược Vy nhảy xuống khỏi bục cửa sổ, bước chân trần trên thảm lông mềm mại, chậm rãi tiến lại gần anh. Cô chỉ cao đến vai anh, phải hơi ngước cằm lên để nhìn vào đôi mắt sâu thẳm sau gọng kính đen. Cô cố ý thu hẹp khoảng cách, tiến sát đến mức mũi cô gần như chạm vào vạt áo sơ mi trắng tinh khôi của anh.
"Phó Cận Ngôn?" – Cô khẽ lặp lại, hơi thở mang theo mùi nho lên men nồng nàn và ngọt lịm phả lên ngực áo anh. "Anh có biết những người trước đây đã trụ lại được bao lâu không? Một tuần là kỷ lục đấy. Và họ ra đi với vẻ mặt như vừa thoát khỏi địa ngục."
Cận Ngôn đứng im như một pho tượng. Anh không lùi lại, cũng không cúi đầu né tránh ánh nhìn khiêu khích của cô. Đôi mắt anh bình thản như thể thứ đang đứng trước mặt anh không phải là một đại tiểu thư xinh đẹp đầy quyến rũ, mà chỉ là một món đồ cần được sắp xếp đúng chỗ.
"Tôi không quan tâm đến những người tiền nhiệm. Nhiệm vụ của tôi là biến cô thành một quý cô chuẩn mực trước ngày đại hôn vào cuối năm."
Nhược Vy nở một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. Cô đưa bàn tay thon dài, những ngón tay sơn đỏ rực rỡ như những đóa bỉ ngạn, vuốt nhẹ lên cà vạt của anh, sau đó trượt dần xuống ngực áo. Cô cảm nhận được lồng ngực vững chãi và nhịp tim ổn định đến đáng sợ của người đàn ông này.
"Chuẩn mực sao? Vậy anh có biết quy tắc đầu tiên của tôi là gì không?" – Cô nhón chân, ghé sát vào tai anh, cánh môi mọng khẽ chạm nhẹ vào dái tai hơi lạnh của anh, giọng thì thầm đầy ma mị. "Đó là... đừng bao giờ chạm vào tôi nếu không có sự cho phép. Nhưng nhìn xem, chính anh đang xâm nhập vào không gian của tôi đấy."
Ánh mắt Cận Ngôn tối sầm lại trong tích tắc. Một sự biến đổi rất nhỏ, nhưng Nhược Vy đã kịp bắt được. Anh bất ngờ đưa tay lên, nắm lấy cổ tay cô. Lớp vải găng tay trắng sần sùi cọ xát vào làn da nhạy cảm, tạo nên một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô. Anh không bóp mạnh, nhưng sự kiên quyết trong cái nắm tay đó khiến cô không thể cử động.
"Vậy thì quy tắc của tôi là..." – Cận Ngôn cúi thấp người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Hơi thở dồn dập của Nhược Vy vô tình bị anh thu trọn vào hơi thở của chính mình. "Tiểu thư nên học cách mặc thêm áo khoác trước khi đón khách. Lớp váy này... quá mỏng để che đậy bất cứ điều gì."
Ánh mắt anh không còn sự thờ ơ nữa. Nó lướt nhanh qua bả vai trần trắng ngần, dừng lại ở viền ren của chiếc váy ngủ đang trễ nải, rồi dừng lại ở đôi môi đang hé mở của cô. Đó là một ánh mắt nóng rực ẩn sau vẻ điềm tĩnh, một cái nhìn sắc lẹm như muốn bóc tách mọi sự kiêu ngạo của cô gái trẻ.
Nhược Vy sững người. Tim cô hẫng mất một nhịp. Cô đã quen với việc đàn ông nhìn mình bằng sự thèm khát lộ liễu hoặc sự e dè sợ sệt, nhưng chưa từng thấy ai nhìn cô với sự áp chế đầy uy quyền như thế này.
"Lâm... Phó Cận Ngôn, anh đang quá giới hạn rồi đấy." – Cô cố giữ giọng mình không run rẩy, nhưng lồng ngực phập phồng đã tố cáo sự xao động bên trong.
"Giới hạn là do tôi đặt ra, thưa tiểu thư." – Cận Ngôn buông tay cô ra, lùi lại một bước, trở về tư thế cúi chào hoàn hảo 45 độ, gương mặt lại trở về trạng thái lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Bữa tối sẽ bắt đầu sau ba mươi phút. Tôi sẽ đợi cô ở sảnh để hộ tống. Mong cô chọn một bộ trang phục kín đáo hơn."
Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc. Nhược Vy đứng đứng chôn chân giữa phòng, nhìn xuống cổ tay mình – nơi vẫn còn vương lại cảm giác khô nóng và áp lực từ đôi găng tay trắng kia. Một sự phục tùng nồng cháy đang bắt đầu nảy mầm trong một trò chơi quyền lực mới mà chính cô là người khơi mào.
Cô nhìn mình trong gương, thấy má mình ửng hồng một cách lạ kỳ. Lằn ranh đạo đức và địa vị giữa họ vừa bị một sợi dây vô hình kéo căng đến mức cực hạn. Nhược Vy mỉm cười, một nụ cười đầy nguy hiểm. Trận chiến này, xem ra sẽ thú vị hơn cô tưởng rất nhiều.