Tiếng đóng cửa của Phó Cận Ngôn vẫn còn âm vang trong tâm trí Thẩm Nhược Vy. Cô đứng trước gương, đưa ngón tay chạm nhẹ vào vùng da cổ tay nơi lớp găng tay lanh của anh vừa siết lấy. Cảm giác không phải là sự đau đớn, mà là một loại nhiệt lượng âm ỉ, như thể anh đã để lại một dấu ấn vô hình lên da thịt cô.
"Kín đáo hơn sao?" Nhược Vy lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự bướng bỉnh.
Cô bước đến tủ quần áo âm tường dài hàng mét, lướt tay qua những bộ đầm dạ hội kín cổng cao tường mà cha cô yêu thích, rồi dừng lại ở một chiếc váy lụa đen trễ vai với đường xẻ đùi cao đến tận hông. Đây không phải là trang phục dành cho một bữa tối gia đình thông thường, nó là một lời tuyên chiến.
Ba mươi phút sau, Nhược Vy bước xuống cầu thang đại sảnh. Phó Cận Ngôn đã đứng sẵn ở đó, đôi găng tay trắng chắp lại sau lưng, tư thế thẳng tắp như một cây tùng giữa tuyết. Nghe tiếng gót giày gõ nhịp trên bậc đá, anh ngước mắt lên.
Trong một khoảnh khắc cực ngắn, Nhược Vy thấy đồng tử của anh co rụt lại. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống làn da trắng ngần của cô, chiếc váy đen ôm sát lấy từng đường cong, mỗi bước đi đều khiến đôi chân thon dài ẩn hiện sau lớp vải lụa mềm mại. Cô đi lướt qua anh, cố tình để vạt váy chạm vào mũi giày bóng loáng của người đàn ông, mang theo mùi hương nước hoa nồng nàn vị xạ hương và hoa hồng đen.
"Đi thôi, quản gia Phó. Chẳng phải anh rất coi trọng giờ giấc sao?"
Bữa tối hôm nay chỉ có cô và anh, vì cha cô đã đi công tác nước ngoài. Không gian nhà bếp rộng lớn nhưng im lặng đến lạ thường. Cận Ngôn tiến lên phía trước, kéo ghế cho cô bằng một động tác chuẩn mực không tì vết. Khi cô ngồi xuống, anh cúi người đẩy ghế vào, hơi thở anh lướt qua gáy cô, khiến những sợi tóc tơ dựng đứng vì xúc cảm.
"Tôi đã yêu cầu một bộ trang phục kín đáo, thưa tiểu thư." Cận Ngôn vừa rót rượu vang, vừa nói bằng chất giọng không cảm xúc.
"Và tôi đã chọn bộ này. Chẳng phải nó đã che được những chỗ cần che sao?" Nhược Vy xoay người lại, tựa cằm lên bàn tay, ánh mắt lả lơi nhìn anh. "Hay là... anh cảm thấy khó tập trung khi nhìn thấy tôi thế này?"
Cận Ngôn đặt chai rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt đá tạo nên một âm thanh đanh gọn. Anh không né tránh, mà trái lại, tiến lại gần cô thêm một bước. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà và mùi xà phòng thanh sạch từ người anh. Anh chống hai tay xuống mặt bàn, bao bọc lấy Nhược Vy trong không gian hạn hẹp giữa cơ thể anh và chiếc ghế.
"Tiểu thư, việc thử thách sự kiềm chế của một người đàn ông không bao giờ là một trò chơi thông minh."
Hơi thở dồn dập của Nhược Vy một lần nữa phản bội cô. Cô cố tình vươn tay ra, chạm vào chiếc cà vạt được thắt nút hoàn hảo của anh, kéo nhẹ khiến gương mặt anh hạ thấp xuống thêm vài centimet. "Vậy sao? Tôi lại tưởng quản gia Phó là người thép, không biết đến dục vọng là gì chứ?"
Lúc này, bàn tay đeo găng trắng của Cận Ngôn đột ngột nâng cằm cô lên. Lớp vải thô ráp của găng tay cọ xát vào làn da nhạy cảm dưới cằm, một sự va chạm mang tính chiếm hữu mạnh mẽ. Ánh mắt nóng rực của anh nhìn xoáy vào đôi mắt cô, dường như muốn lột bỏ lớp vỏ bọc kiêu kỳ kia để nhìn thấu sự run rẩy bên trong.
"Sự phục tùng của tôi có giới hạn, và sự kiên nhẫn của tôi cũng vậy." Giọng anh khàn đặc hơn bình thường. "Nếu cô còn tiếp tục... tôi không chắc mình sẽ chỉ dừng lại ở việc kéo ghế cho cô đâu."
Một sự phục tùng nồng cháy len lỏi trong huyết quản của Nhược Vy. Cô cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, nhưng nó lại mang đến một cảm giác phấn khích chưa từng có. Đây không còn là cuộc chơi giữa chủ và tớ, mà là sự vần vò giữa hai kẻ đang cố gắng thử thách lằn ranh đạo đức của đối phương.
Cận Ngôn đột ngột buông tay, lùi lại, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Mời tiểu thư dùng bữa. Súp sẽ nguội nếu cô cứ mải mê với những trò chơi này."
Nhược Vy cầm chiếc thìa bạc lên, nhưng bàn tay cô hơi run. Cô biết mình đã chạm vào một con mãnh thú đang ẩn mình dưới lớp vỏ quản gia lịch lãm. Đêm nay, dưới ánh đèn lung linh của dinh thự Thẩm gia, một cuộc chơi mới đã chính thức bắt đầu, và cô nhận ra mình không còn là người nắm quyền kiểm soát duy nhất nữa.
Cận Ngôn đứng ở góc phòng, bóng lưng cao lớn đổ dài trên sàn nhà. Đôi găng tay trắng của anh siết chặt lại, che giấu sự thật rằng lòng bàn tay anh đang nóng bừng vì xúc cảm từ làn da của cô gái kia. Anh biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh treo trên vực thẳm, nhưng mùi hương của Nhược Vy vẫn đang bủa vây lấy anh, nhắc nhở anh về một khao khát cấm kỵ mà anh buộc phải chôn giấu.