MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuản Gia Đen TốiChương 3

Quản Gia Đen Tối

Chương 3

982 từ · ~5 phút đọc

Sau bữa tối đầy căng thẳng, không khí trong dinh thự Thẩm gia dường như càng trở nên đặc quánh hơn. Nhược Vy trở về phòng, nhưng sự kích thích từ cái chạm tay của Phó Cận Ngôn khiến cô không tài nào chợp mắt. Cô cố tình bật nhạc cổ điển thật lớn, tiếng dương cầm réo rắt vang vọng khắp hành lang như một lời mời gọi gián tiếp.

Đúng 10 giờ đêm, tiếng gõ cửa lại vang lên. Vẫn là nhịp điệu ba tiếng đều đặn, không nhanh một giây, không chậm một nhịp.

"Tiểu thư, đã đến giờ học lễ nghi và xem lại lịch trình ngày mai."

Nhược Vy nở nụ cười đắc thắng. Cô bước ra mở cửa, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng bằng lụa mỏng manh, đai lưng buộc lỏng lẻo như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

"Quản gia Phó thật là tận tâm. Đêm đã muộn thế này mà vẫn không quên nhiệm vụ?"

Cận Ngôn bước vào phòng, tay cầm một xấp tài liệu. Anh vẫn giữ nguyên bộ vest đen ấy, nhưng dường như lớp băng lãnh trên mặt đã nứt ra đôi chút. Ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, tạo nên những mảng sáng tối đầy nam tính. Anh đặt tài liệu xuống bàn tròn giữa phòng, ánh mắt lướt qua căn phòng vương vãi những bộ váy đắt tiền.

"Cha cô yêu cầu cô phải thành thạo các quy tắc ứng xử trên bàn tiệc ngoại giao trước buổi lễ cuối tuần. Chúng ta sẽ bắt đầu với tư thế ngồi và cách cầm ly."

Nhược Vy tiến lại gần, cô không ngồi vào ghế mà tựa hẳn người vào cạnh bàn, ngay sát cạnh anh. "Tôi không thích những bài học khô khan. Hay là... anh trực tiếp thị phạm cho tôi đi?"

Cận Ngôn hơi nghiêng người, đôi găng tay trắng của anh nhẹ nhàng lướt trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Anh bất ngờ tiến lại gần, một tay đặt lên thành ghế phía sau cô, tay kia cầm lấy chiếc ly pha lê rỗng trên bàn. Khoảng cách đột ngột bị thu hẹp khiến Nhược Vy nín thở.

"Thẳng lưng lên, thưa tiểu thư." Giọng anh trầm xuống, khàn đục như tiếng giấy nhám cọ xát vào nhau.

Khi Nhược Vy còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đeo găng của Cận Ngôn đã đặt lên eo cô, điều chỉnh tư thế của cô theo cách mà anh gọi là "chuẩn mực". Nhưng cái chạm đó không hề đơn giản. Lớp vải lanh của găng tay ma sát với lớp lụa mỏng của áo choàng, tạo nên một cảm giác nóng hổi lan tỏa khắp cơ thể Nhược Vy. Hơi thở dồn dập của cô phả vào cổ anh, trong khi bàn tay anh vẫn kiên trì giữ nguyên vị trí ở thắt lưng cô, lực đạo vừa đủ để cô không thể lùi lại.

"Ánh mắt phải nhìn thẳng vào đối phương, nhưng không được để lộ tâm tư." Cận Ngôn thì thầm, gương mặt anh chỉ cách cô vài phân.

Nhược Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô đưa tay lên, những ngón tay thon dài chạm vào cổ áo sơ mi trắng của anh, rồi lách vào bên trong, chạm nhẹ vào làn da nóng rực ở sau gáy người đàn ông. Cô thấy yết hầu của anh trượt lên xuống một cách khó nhọc.

"Vậy còn anh, quản gia Phó? Anh đang nhìn thẳng vào tôi, nhưng tôi lại thấy tâm tư của anh... dường như không hề bình lặng như vẻ ngoài."

Ánh mắt nóng rực của Cận Ngôn lúc này không còn che giấu sự khao khát nữa. Anh siết chặt eo cô hơn, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Trong không gian chỉ có tiếng nhạc dương cầm dìu dặt, nhịp tim của cả hai đập loạn xạ, hòa quyện vào nhau thành một giai điệu hỗn loạn. Lằn ranh đạo đức mà anh hằng tôn thờ đang lung lay dữ dội trước sự quyến rũ đầy chủ đích của người con gái trong lòng.

"Cô đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm, Nhược Vy." Anh gọi thẳng tên cô, bỏ qua danh xưng "tiểu thư" thường ngày. Sự thay đổi này giống như một phát súng nổ ra giữa đêm thanh vắng.

"Nguy hiểm mới thú vị, đúng không?" Nhược Vy thách thức, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy.

Cận Ngôn nhắm mắt lại trong một giây, cố tìm lại chút lý trí sót lại, nhưng mùi hương từ cơ thể cô – một hỗn hợp của hoa huệ và sự nổi loạn – đã đánh bại mọi rào cản. Anh cúi đầu xuống, môi anh lướt qua vành tai cô, thì thầm bằng giọng điệu của một kẻ đã chấp nhận đầu hàng trước bản năng:

"Đêm nay bài học kết thúc ở đây. Nhưng nếu ngày mai cô còn tiếp tục... tôi sẽ không dùng găng tay để chạm vào cô nữa."

Anh buông cô ra một cách đột ngột, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng như chạy trốn khỏi một cơn hỏa hoạn. Cánh cửa khép lại, để lại Nhược Vy đứng giữa phòng, hơi ấm của anh vẫn còn vương lại trên eo, và một sự phục tùng nồng cháy đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô biết, mình đã thành công đánh thức con quái vật bên trong người quản gia mẫu mực ấy.

Dưới hành lang tối tăm, Phó Cận Ngôn đứng tựa lưng vào tường, đôi găng tay trắng của anh run rẩy. Anh đưa tay lên che mắt, hơi thở vẫn chưa thể bình ổn. Sự cấm kỵ giữa họ giống như một liều thuốc độc bọc đường, và anh biết mình đã lỡ nếm thử miếng đầu tiên.