Sáng hôm sau, dinh thự Thẩm gia rộn ràng chuẩn bị cho buổi tiệc trà ngoài trời – nơi hội tụ của những gương mặt quyền quý trong giới thượng lưu. Đây cũng là dịp để cha của Nhược Vy ngầm giới thiệu cô với các đối tác tiềm năng.
Nhược Vy đứng trước gương, chọn một chiếc váy lụa màu ngọc trai khoét lưng sâu hun hút. Cô cố tình không cài khóa kéo hoàn toàn, để lại một khoảng hở khiêu khích rồi nhấn chuông gọi quản gia. Khi Phó Cận Ngôn bước vào, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như chưa từng có cuộc đối đầu đêm qua, nhưng đôi găng tay trắng của anh dường như siết chặt hơn khi nhìn thấy tấm lưng trần của cô.
"Giúp tôi." Nhược Vy thản nhiên ra lệnh.
Cận Ngôn tiến lại gần, các ngón tay bọc trong vải lanh của anh chạm vào khóa kéo kim loại lạnh lẽo. Anh làm việc đó một cách chậm rãi, đầu ngón tay vô tình hay hữu ý lướt qua sống lưng mịn màng của cô. Sự va chạm khiến Nhược Vy khẽ rùng mình, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu kỳ.
"Hôm nay có sự tham dự của thiếu gia nhà họ Lâm. Chủ tịch muốn cô giữ đúng chừng mực." Giọng Cận Ngôn trầm thấp, phảng phất một chút cảnh cáo.
"Ồ, Lâm thiếu sao? Anh ta cũng khá thú vị đấy chứ." Nhược Vy mỉm cười qua gương, quan sát biểu cảm của anh. "Có lẽ tôi nên thử làm một 'quý cô chuẩn mực' như anh dạy để thu hút anh ta xem sao."
Gương mặt Cận Ngôn không đổi sắc, nhưng hơi thở của anh đột ngột nặng nề hơn. Anh lùi lại, cúi chào: "Mời tiểu thư xuống vườn."
Buổi tiệc diễn ra dưới ánh nắng vàng ươm. Nhược Vy đứng giữa đám đông, tay cầm ly champagne, vây quanh là những lời tán tỉnh của Lâm thiếu gia – một gã công tử đào hoa với ánh nhìn thèm khát lộ liễu. Hắn ta không ngần ngại đặt tay lên eo Nhược Vy, kéo cô lại gần hơn để thì thầm những lời sáo rỗng.
Ở cách đó không xa, Phó Cận Ngôn đứng dưới bóng râm của một cây cổ thụ, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi bóng dáng mảnh mai kia. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay của gã đàn ông đang đặt trên eo cô. Ánh mắt nóng rực của anh lúc này không còn là sự khao khát đơn thuần, mà là một sự phẫn nộ bị kìm nén đến cực điểm.
Nhược Vy liếc nhìn về phía anh, thấy đôi găng tay trắng của Cận Ngôn đang siết chặt lấy khay rượu đến mức gân xanh trên mu bàn tay anh nổi rõ. Cô cảm thấy một sự đắc thắng len lỏi. Cô muốn thấy lớp vỏ bọc chuyên nghiệp kia vỡ vụn, muốn thấy anh phát điên vì mình.
"Lâm thiếu, chúng ta vào nhà kính xem hoa lan được không? Ở đây hơi ồn." Nhược Vy cố tình nói đủ to để Cận Ngôn nghe thấy.
Khi cả hai vừa bước vào không gian kín đáo của nhà kính, nơi hơi ẩm và hương hoa nồng nặc bủa vây, một bóng đen cao lớn đột ngột xuất hiện chắn ngang lối đi. Phó Cận Ngôn đứng đó, trên tay vẫn cầm khay rượu, nhưng tư thế của anh đã mất đi vẻ phục tùng thường thấy.
"Tiểu thư, đã đến lúc cô phải uống thuốc bồi bổ định kỳ. Chủ tịch dặn không được chậm trễ một phút."
"Anh làm cái gì vậy? Chúng tôi đang..." Lâm thiếu gia khó chịu định đẩy Cận Ngôn ra.
Nhưng Cận Ngôn không hề nhúc nhích. Anh đặt khay rượu xuống kệ gỗ bên cạnh, rồi bước lên một bước, ép gã công tử kia phải lùi lại. Sự áp chế từ chiều cao và khí chất của anh khiến đối phương chột dạ.
"Lâm thiếu, tiểu thư cần nghỉ ngơi. Mời anh trở lại buổi tiệc." Giọng anh không quá lớn nhưng mang theo một uy quyền không thể chối từ.
Khi Lâm thiếu gia ấm ức rời đi, không gian nhà kính chỉ còn lại hai người. Nhược Vy dựa lưng vào kệ hoa, đôi môi cong lên: "Quản gia Phó, anh đang phá hỏng chuyện tốt của tôi đấy."
Cận Ngôn không trả lời bằng lời nói. Anh bước tới, dồn cô vào góc tường. Bàn tay đeo găng trắng của anh chống mạnh xuống kệ gỗ ngay cạnh hông cô. Hơi thở dồn dập của anh phả thẳng vào mặt Nhược Vy, mang theo mùi rượu champagne đắng ngắt mà anh vừa uống để kìm chế bản thân.
"Chuyện tốt?" Anh gằn giọng, bàn tay còn lại nắm lấy cổ tay cô, ép lên phía trên đầu. "Để một kẻ như hắn ta chạm vào người cô, đó là chuyện tốt mà cô muốn sao?"
"Anh ghen à?" Nhược Vy thách thức, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái.
Cận Ngôn cúi xuống, môi anh chỉ cách môi cô một sợi tóc. "Tôi không ghen. Tôi đang thực hiện nghĩa vụ bảo vệ tài sản của Thẩm gia. Và cô... là tài sản quý giá nhất mà tôi không cho phép bất kỳ ai vấy bẩn."
Sự phục tùng nồng cháy của một quản gia bỗng chốc biến thành sự chiếm hữu nguyên thủy của một người đàn ông. Lằn ranh đạo đức đã hoàn toàn biến mất trong khoảnh khắc này. Anh không hôn cô, nhưng cái cách anh nhìn cô như muốn nuốt chửng đối phương khiến Nhược Vy cảm thấy toàn thân nóng bừng như lửa đốt.
"Buông tôi ra..." Cô thì thầm, nhưng tay cô lại vô thức nắm lấy vạt áo vest của anh.
"Chẳng phải đây là điều cô muốn sao?" Cận Ngôn khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy nguy hiểm. "Nhưng hãy nhớ lấy, Nhược Vy. Kẻ đứng trong bóng tối như tôi khi đã bắt đầu chiếm hữu... sẽ không bao giờ để cô thoát khỏi xiềng xích đâu."
Tiếng xào xạc của những bụi hoa lan trong gió như hòa cùng nhịp tim hỗn loạn của cả hai. Ngoài kia, tiếng cười nói của buổi tiệc vẫn vang lên, nhưng bên trong nhà kính, một bản giao hưởng của sự cấm kỵ và khao khát đã chính thức bắt đầu chương đầu tiên của sự sụp đổ.