MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuản Gia Đen TốiChương 5

Quản Gia Đen Tối

Chương 5

840 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi tiệc trà dưới nắng gắt và màn đối đầu kịch liệt trong nhà kính, cơ thể vốn mảnh mai của Thẩm Nhược Vy cuối cùng cũng không trụ vững. Cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ trút xuống dinh thự Thẩm gia như muốn gột rửa đi bầu không khí ngột ngạt, nhưng nó cũng mang theo cái lạnh len lỏi vào từng kẽ lá.

Nhược Vy nằm trên giường, gương mặt vốn kiêu kỳ giờ đây đỏ bừng vì cơn sốt cao. Cô mê sảng, hơi thở đứt quãng, đôi môi khô khốc khẽ gọi tên một người mà chính cô cũng không rõ là ai.

Tiếng cửa phòng mở ra. Phó Cận Ngôn bước vào với một chậu nước ấm và chiếc khăn trắng. Anh đã cởi bỏ chiếc áo vest ngoài, chỉ còn lại áo sơ mi trắng với đôi tay áo được xắn cao. Và lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào dinh thự này, anh không đeo găng tay.

Khi đôi bàn tay trần của anh chạm vào trán Nhược Vy để kiểm tra nhiệt độ, anh khẽ khựng lại. Làn da cô nóng như lửa đốt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo thường thấy ở anh. Hơi thở dồn dập của Nhược Vy phả vào lòng bàn tay anh, khiến trái tim vốn dĩ sắt đá của người đàn ông bỗng chốc lỗi nhịp.

"Nóng... tôi nóng quá..." Nhược Vy lầm bầm, tay cô vô thức nắm lấy bàn tay anh, tìm kiếm chút hơi lạnh ít ỏi.

Cận Ngôn thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bất lực và cả sự xót xa mà anh chưa bao giờ cho phép mình biểu lộ. Anh ngồi xuống cạnh giường, thấm nước ấm vào khăn rồi nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên cổ và xương quai xanh của cô. Khi những ngón tay anh lướt qua làn da mịn màng, sự tiếp xúc trực tiếp không qua lớp vải găng tay khiến một luồng điện xẹt qua, thiêu cháy chút lý trí cuối cùng của anh.

"Nhược Vy, tỉnh lại đi." Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp nay lại mang theo sự dịu dàng đến đáng sợ.

Nhược Vy hé mắt, nhìn thấy gương mặt anh nhòe đi trong ánh đèn ngủ mờ ảo. Cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má góc cạnh của anh, cảm nhận lớp râu lún phún đầy nam tính. "Anh... anh bỏ găng tay ra rồi sao? Tại sao?"

Ánh mắt nóng rực của Cận Ngôn nhìn thẳng vào cô, sâu thẳm và chứa đựng một cơn bão đang chực chờ bùng nổ. "Vì tôi không muốn có bất cứ thứ gì ngăn cách khi tôi chăm sóc cô lúc này. Và vì... cô đã thắng rồi, Nhược Vy."

Nhược Vy mỉm cười yếu ớt, sự bướng bỉnh vẫn hiện rõ dù đang lâm trọng bệnh. "Vậy... chạm vào tôi đi. Không phải vì nhiệm vụ... mà vì anh muốn."

Cận Ngôn im lặng. Tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài cửa sổ như càng làm tôn lên sự tĩnh lặng đến ngạt thở trong phòng. Anh cúi xuống, bàn tay trần vuốt ve dọc theo sống mũi rồi dừng lại ở đôi môi đang hé mở của cô. Một sự phục tùng nồng cháy trỗi dậy trong lòng anh – không phải phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân, mà phục tùng bản năng của một người đàn ông đối với người phụ nữ mình khao khát.

Lằn ranh đạo đức dường như đã bị cơn mưa này cuốn trôi. Anh cúi thấp hơn, hơi thở của hai người hòa làm một. "Tôi đã thề sẽ không chạm vào cô bằng tay trần nếu không muốn đi quá giới hạn. Nhưng đêm nay, tôi sẽ phá bỏ lời thề đó."

Anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu lên trán cô, rồi dần trượt xuống thái dương. Cảm giác da thịt chạm vào nhau trong bóng tối mang đến một sự kích thích tột độ, khiến cả hai đều run rẩy. Nhược Vy siết chặt lấy cánh tay anh, kéo anh lại gần hơn, như muốn khảm vào lồng ngực vững chãi ấy.

Đêm đó, Phó Cận Ngôn không rời đi. Anh thức trắng đêm để thay khăn, để dỗ dành cô qua những cơn mê sảng. Trong căn phòng ngập tràn mùi hương của Nhược Vy và hơi ẩm của cơn mưa, người quản gia lạnh lùng đã chính thức đánh mất trái tim mình. Anh biết, khi bình minh lên, anh sẽ lại phải đeo lên đôi găng tay trắng và đóng vai một kẻ tôi tớ mẫu mực, nhưng bí mật về sự đụng chạm trần trụi đêm nay sẽ mãi mãi là vết sẹo ngọt ngào trong tâm hồn anh.

Dưới ánh đèn lờ mờ, anh nhìn cô gái đang ngủ say trong vòng tay mình, thầm thề rằng: Dù phải xuống địa ngục, anh cũng sẽ không để bất kỳ ai cướp cô đi khỏi sự chiếm hữu của mình.