Cơn mưa rào đêm qua đã tạnh, để lại những hạt nước li ti đọng trên những cánh hoa lan bên ngoài ban công. Ánh nắng ban mai trong vắt xuyên qua lớp rèm voan mỏng, rải những sợi tơ vàng óng ánh lên chiếc giường rộng lớn. Thẩm Nhược Vy khẽ cử động, cảm giác nặng nề của cơn sốt đã vơi đi nhiều, nhưng toàn thân vẫn còn chút rã rời, mềm yếu.
Cô nheo mắt thích nghi với ánh sáng, ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Hơi ấm từ bàn tay trần, giọng nói khàn đặc của Cận Ngôn và cảm giác đôi môi anh chạm vào thái dương... tất cả chân thực đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng tốc.
Nhược Vy nhìn sang bên cạnh. Chiếc ghế bành vẫn còn hằn vết lõm, một chiếc chăn mỏng được gấp gọn gàng đặt ở đó. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, một bát cháo nóng tỏa khói nghi ngút và một ly nước ấm đã được chuẩn bị sẵn. Nhưng người đàn ông ấy không có ở đây.
Cánh cửa phòng khẽ mở. Phó Cận Ngôn bước vào với khay thuốc trên tay. Anh đã trở lại với bộ suit đen chỉnh tề, mái tóc được chải chuốt không một sợi lệch lạc, và quan trọng nhất – đôi găng tay trắng đã trở lại trên đôi bàn tay anh.
"Tiểu thư đã tỉnh. Cơn sốt đã hạ, nhưng cô cần dùng hết chỗ cháo và thuốc này." Giọng anh vẫn đều đều, xa cách như chưa từng có những lời thầm thì nồng cháy đêm qua.
Nhược Vy chống tay ngồi dậy, chiếc áo choàng lụa tuột xuống khỏi vai, để lộ những dấu vết đỏ nhạt do làn da nhạy cảm ma sát với ga giường. Cô nhìn chằm chằm vào đôi găng tay trắng của anh, cảm thấy một nỗi thất vọng nhen nhóm.
"Phó Cận Ngôn, đêm qua..."
"Đêm qua tiểu thư bị sốt cao đến mức mê sảng. Tôi chỉ thực hiện bổn phận chăm sóc sức khỏe cho cô theo đúng hợp đồng." Cận Ngôn cắt ngang lời cô, anh tiến lại gần, đặt khay thuốc xuống bàn một cách dứt khoát.
Nhược Vy cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Cô không cầm bát cháo, mà bất ngờ vươn tay nắm lấy cổ tay đeo găng của anh, kéo mạnh về phía mình. Cận Ngôn không kịp phòng bị, anh phải chống tay xuống nệm để giữ thăng bằng, khiến gương mặt cả hai chỉ cách nhau chưa đầy một gang tay.
"Bổn phận? Bổn phận của quản gia là hôn lên thái dương của chủ nhân và vuốt ve làn da của họ bằng tay trần sao?" Nhược Vy thì thầm, đôi mắt cô rực cháy sự thách thức. "Anh đang đeo lại lớp vỏ bọc này để trốn tránh điều gì, Cận Ngôn?"
Hơi thở dồn dập của Nhược Vy phả thẳng vào mặt anh, mang theo mùi hương thanh khiết của một người vừa mới tỉnh dậy. Cận Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhạt của cô, đôi găng tay trắng của anh siết chặt lấy tấm ga trải giường bên dưới. Ánh mắt nóng rực của anh trong một giây ngắn ngủi đã phản bội lại vẻ lãnh đạm trên khuôn mặt.
"Tiểu thư, cô nên nghỉ ngơi." Anh cố gắng giữ giọng mình bình ổn, nhưng sự khàn đặc không thể giấu giếm.
"Tôi không cần nghỉ ngơi. Tôi cần một câu trả lời." Nhược Vy đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng lột bỏ một bên găng tay của anh. Cận Ngôn không ngăn cản, anh đứng im như một kẻ tử tù chờ đợi phán quyết.
Khi lớp vải trắng tuột ra, để lộ những ngón tay dài, rắn rỏi và thon gọn, Nhược Vy đan ngón tay mình vào tay anh. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp một lần nữa bùng nổ như một phản ứng hóa học mạnh mẽ. Lằn ranh đạo đức mà Cận Ngôn cố công xây dựng lại suốt buổi sáng bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước sự chủ động của cô.
"Đừng đeo nó vào nữa khi ở riêng với tôi." Nhược Vy áp bàn tay trần của anh lên má mình, tận hưởng hơi ấm thực thụ mà lớp vải kia đã ngăn cách. "Sự phục tùng nồng cháy mà anh dành cho tôi đêm qua... tôi muốn nó tiếp diễn."
Cận Ngôn thở hắt ra một hơi, anh không lùi lại nữa. Thay vào đó, anh xoay bàn tay lại, dùng ngón cái miết nhẹ lên làn môi dưới của cô, một hành động mang tính chiếm hữu cực cao.
"Nhược Vy, nếu tôi không đeo đôi găng tay này, tôi sợ mình sẽ không thể kiềm chế được mà bóp nát sự kiêu ngạo của cô." Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp sát bên tai cô. "Cô có biết bản thân mình đang đùa với lửa không?"
"Tôi vốn dĩ sinh ra trong lửa mà." Cô mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự điên rồ và khát khao.
Cuộc đối thoại bị cắt đứt bởi tiếng chuông điện thoại dưới sảnh. Là cha cô gọi về để kiểm tra tình hình. Cận Ngôn ngay lập tức thu hồi cảm xúc, anh rút tay lại, nhặt chiếc găng tay dưới sàn lên nhưng không đeo vào ngay.
"Chủ tịch sẽ về vào tối nay. Cô nên chuẩn bị tinh thần."
Nói xong, anh quay lưng bước đi, để lại Nhược Vy với bát cháo đang nguội dần. Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, biết rằng sự im lặng giữa họ từ nay về sau sẽ không bao giờ là sự im lặng bình thường nữa. Dưới lớp suit đen chuẩn mực đó, một con mãnh thú đã bị đánh thức, và nó đang chờ đợi bóng tối để thực sự chiếm đoạt con mồi của mình.