Không khí trong dinh thự Thẩm gia chiều nay căng thẳng đến mức cực điểm. Tiếng lốp xe nghiến trên sỏi thông báo sự trở về của Thẩm Chính – người đứng đầu gia tộc họ Thẩm, một người đàn ông quyền lực, độc đoán và luôn coi danh dự gia đình là tối thượng.
Phó Cận Ngôn đã đứng sẵn ở sảnh từ sớm. Anh lại là vị quản gia hoàn hảo trong bộ suit chỉnh tề, đôi găng tay trắng không một vết bẩn, đứng nghiêm nghị đón chủ nhân. Không ai có thể ngờ rằng, chỉ vài giờ trước, chính đôi bàn tay trần của người đàn ông này đã vuốt ve gương mặt của đại tiểu thư nhà họ Thẩm.
"Nhược Vy đâu?" Thẩm Chính bước vào, giọng nói sang sảng nhưng đầy uy nghiêm. Ông không nhìn Cận Ngôn, chỉ đưa chiếc áo khoác cho anh một cách thản nhiên.
"Tiểu thư đang ở trong phòng thưa Chủ tịch. Cô ấy vừa bình phục sau cơn sốt đêm qua." Cận Ngôn cúi đầu, giọng nói đều đặn, chuyên nghiệp đến mức khiến Nhược Vy – người đang đứng trên ban công tầng hai quan sát – cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Bữa tối được dọn ra trong không gian rộng lớn của phòng ăn chính. Ánh đèn chùm pha lệ rực rỡ nhưng không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo giữa các thành viên. Nhược Vy ngồi đối diện cha mình, cô mặc một chiếc váy kín đáo hơn theo yêu cầu của Cận Ngôn, nhưng ánh mắt cô lại không ngừng tìm kiếm bóng dáng người quản gia đang đứng lặng lẽ phía sau ghế của Thẩm Chính.
"Ta nghe nói con lại gây chuyện ở buổi tiệc trà?" Thẩm Chính đặt dao nĩa xuống, âm thanh va chạm với đĩa sứ vang lên chát chúa.
"Chỉ là chút hiểu lầm với Lâm thiếu gia thôi ạ." Nhược Vy thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt cô lướt qua Cận Ngôn.
"Hiểu lầm? Cận Ngôn đã báo cáo với ta rằng con không được khỏe nên phải đưa vào nhà kính nghỉ ngơi." Thẩm Chính nhìn sang quản gia của mình. "Cận Ngôn, cậu làm tốt lắm. Việc canh chừng tiểu thư là ưu tiên hàng đầu."
"Đó là bổn phận của tôi, thưa Chủ tịch." Cận Ngôn đáp, gương mặt không một chút biến sắc.
Nhược Vy siết chặt chiếc khăn ăn trong tay. Sự phục tùng nồng cháy mà anh dành cho cha cô, cái cách anh phủ nhận sự kịch tính trong nhà kính bằng hai chữ "bổn phận", khiến cô cảm thấy bị phản bội. Cô muốn xé toạc cái mặt nạ bình thản kia của anh ngay lập tức.
"Vậy sao? Quản gia Phó thực sự rất tận tâm." Nhược Vy lên tiếng, giọng cô ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn. "Thậm chí đêm qua khi con sốt, anh ấy còn thức trắng đêm để... chăm sóc. Phải không, Cận Ngôn?"
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm phòng ăn. Thẩm Chính hơi nhíu mày, nhìn về phía quản gia với vẻ dò xét. Cận Ngôn vẫn đứng thẳng, đôi găng tay trắng chắp sau lưng. Anh không nhìn Nhược Vy, nhưng cô có thể thấy được lồng ngực anh hơi phập phồng – một dấu hiệu của hơi thở dồn dập đang bị kìm nén.
"Tiểu thư quá lời rồi. Tôi chỉ làm theo hướng dẫn của bác sĩ gia đình." Cận Ngôn trả lời, từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
Thẩm Chính gật đầu, có vẻ đã thỏa mãn với câu trả lời. "Tốt. Cuối tuần này sẽ có buổi dạ tiệc quan trọng của tập đoàn. Nhược Vy, con sẽ đi cùng Lâm thiếu gia. Đừng để ta phải mất mặt thêm lần nào nữa."
"Con không đi." Nhược Vy đứng phắt dậy, sự nổi loạn bùng phát.
"Con phải đi!" Thẩm Chính đập bàn. "Cận Ngôn, từ giờ đến cuối tuần, cậu không được để tiểu thư rời khỏi tầm mắt. Nếu cần thiết, hãy khóa cửa phòng cô ấy lại."
"Rõ, thưa Chủ tịch."
Nhược Vy nhìn Cận Ngôn, hy vọng thấy được một chút sự phản kháng hay thương cảm trong mắt anh, nhưng tất cả những gì cô nhận được là một ánh mắt nóng rực ẩn chứa sự đe dọa thầm lặng. Đó không phải là cái nhìn của một người bảo vệ, mà là cái nhìn của một kẻ cai ngục đã tìm thấy cái cớ hợp pháp để giam giữ con mồi của mình.
Bữa tối kết thúc trong sự ngột ngạt. Khi Thẩm Chính đã đi vào phòng làm việc, Nhược Vy định bước nhanh lên lầu thì một bàn tay đeo găng trắng đột ngột nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào góc khuất của hành lang tối.
Cận Ngôn ép cô vào tường, cơ thể cao lớn của anh bao phủ lấy cô, che khuất hoàn toàn ánh sáng từ sảnh chính.
"Cô vừa định làm gì ở bàn ăn?" Anh gằn giọng, sự lạnh lùng đã biến mất, thay vào đó là một sự chiếm hữu đáng sợ. "Cô muốn cha cô biết chuyện gì đã xảy ra giữa chúng ta sao?"
"Sao vậy? Anh sợ mất việc à?" Nhược Vy cười khẩy, dù tim cô đang đập loạn xạ vì sự gần gũi này.
"Tôi không sợ mất việc. Tôi sợ mình sẽ mất kiểm soát trước khi kịp bảo vệ cô khỏi chính cha mình." Cận Ngôn cúi thấp đầu, đôi găng tay trắng siết chặt lấy bả vai cô, khiến lớp vải váy nhăn nhúm. "Lằn ranh đạo đức của tôi đã mỏng manh lắm rồi, Nhược Vy. Đừng thử thách tôi trước mặt người khác nữa."
Dưới bóng tối của hành lang, sự cấm kỵ lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đang đứng ngay dưới chân của người đàn ông quyền lực nhất ngôi nhà này, nhưng lại đang trao nhau những hơi thở và sự đụng chạm đầy tội lỗi. Nhược Vy biết, lệnh "giam lỏng" của cha cô chính là khởi đầu cho một chương đen tối và nồng cháy hơn trong mối quan hệ của họ.