MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuản Gia Đen TốiChương 10

Quản Gia Đen Tối

Chương 10

803 từ · ~5 phút đọc

Hơi nước trong phòng tắm vẫn còn bảng lảng, bao phủ lấy bóng dáng Phó Cận Ngôn khi anh đứng bất động nhìn Nhược Vy đang chìm dần trong bồn nước rải đầy cánh hoa. Tiếng "keng" của chiếc chìa khóa đồng rơi trên sàn đá cẩm thạch vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nhưng đã quá muộn. Nụ hôn vừa rồi không chỉ cướp đi hơi thở của Nhược Vy, mà còn xé toạc lớp mặt nạ hoàn hảo mà anh đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua.

Cận Ngôn cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa lên. Những ngón tay đeo găng vải lanh của anh lúc này đã ướt đẫm, run rẩy một cách khó kiểm soát. Anh không đeo lại găng sau khi nó đã bị vấy bẩn bởi sự khao khát. Anh chậm rãi lột chúng ra, ném vào giỏ đồ bẩn như muốn vứt bỏ một gánh nặng.

"Tại sao anh lại dừng lại?" Nhược Vy tựa đầu vào thành bồn tắm, mái tóc ướt đẫm bám vào làn da vai trần trắng sứ. Cô nhìn đôi bàn tay trần của anh – những ngón tay dài, đầy sức mạnh và những vết sẹo mờ ở kẽ tay.

Cận Ngôn không trả lời ngay. Anh tiến lại gần, quỳ một gối xuống cạnh bồn tắm, đôi bàn tay trần giờ đây không còn gì che giấu đã chạm vào làn nước ấm. Ánh mắt nóng rực của anh xoáy sâu vào cô, nhưng bên trong đó, Nhược Vy thấy một nỗi đau đớn thầm kín đang trỗi dậy.

"Cô tưởng rằng tôi chỉ là một gã quản gia nghèo hèn được cha cô nhặt về để làm bù nhìn sao?" Giọng anh trầm xuống, nghe như tiếng đá nghiền dưới lòng sông. "Nhược Vy, sự phục tùng này của tôi... nó có cái giá đắt hơn cô nghĩ rất nhiều."

Anh kéo tay cô lên khỏi mặt nước, dùng chiếc khăn khô bao bọc lấy nó, nhưng hành động của anh lại mang tính chiếm hữu hơn là chăm sóc. "Cha cô không thuê tôi vì tôi giỏi phục vụ. Ông ấy thuê tôi vì tôi biết cách giết chết những khao khát của chính mình. Nhưng cô... cô đang khiến tôi thất hứa với chính quá khứ của mình."

Nhược Vy sững người. Trong một khoảnh khắc, sự kiêu kỳ của nàng tiểu thư vụt tắt, thay vào đó là một sự tò mò run rẩy. "Quá khứ của anh? Anh là ai, Phó Cận Ngôn?"

Cận Ngôn không trả lời câu hỏi đó trực tiếp. Anh đứng dậy, bóng người cao lớn che khuất ánh sáng vàng vọt trong phòng tắm, tạo nên một sự áp chế đáng sợ. Hơi thở dồn dập của anh phả vào không gian, mang theo một sự căng thẳng tột độ. Lằn ranh đạo đức giữa họ giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, để lộ ra một vực thẳm của sự cấm kỵ.

"Tôi là kẻ sẽ khóa cánh cửa này lại mỗi đêm, không phải để ngăn cô ra ngoài, mà để ngăn bản thân mình không lao vào tàn phá cô." Anh nói, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm. "Ngày mai là buổi dạ tiệc. Nếu cô dám cười với Lâm thiếu gia như cách cô đã làm ở nhà kính, tôi sẽ không quan tâm đến đôi găng tay trắng này nữa. Tôi sẽ dùng bàn tay trần này để nhắc cho cô nhớ, cô thực sự thuộc về ai."

Sự phục tùng nồng cháy vốn có giữa chủ và tớ đã hoàn toàn bị đảo lộn. Giờ đây, Nhược Vy cảm thấy mình mới là kẻ đang bị giam cầm trong một bản năng mà cô không thể kháng cự. Cận Ngôn bước ra khỏi phòng tắm, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn cảm giác của một nhà tù. Nó giống như một sự đánh dấu quyền sở hữu.

Nhược Vy nằm lại trong làn nước đã dần nguội lạnh, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, lớp vỏ bọc quản gia của Phó Cận Ngôn đã sụp đổ hoàn toàn. Bí mật về thân thế của anh, sự chiếm hữu điên cuồng của anh... tất cả đang đẩy họ vào một cuộc chơi mà ở đó, người thắng hay kẻ thua đều sẽ phải chịu sự trừng phạt của định mệnh.

Bên ngoài cánh cửa, Cận Ngôn đứng tựa lưng vào tường, đôi bàn tay trần của anh siết chặt thành nắm đấm. Anh nhìn vết đỏ trên lòng bàn tay mình – dấu vết từ sự va chạm với làn da cô. Lớp kim cương hoàn hảo của Thẩm gia đã nứt, và anh chính là kẻ đã gây ra điều đó.