Ngày thứ hai của lệnh giam lỏng, không gian trong căn phòng ngủ của Nhược Vy trở nên ngột ngạt đến mức ngay cả không khí cũng dường như mang vị đắng của sự khao khát. Theo lệnh của Thẩm Chính, Nhược Vy không được phép bước chân ra ngoài, mọi nhu cầu sinh hoạt đều do một mình Phó Cận Ngôn phục trách. Sự cô lập này vô tình tạo ra một thế giới chỉ có hai người, nơi những quy tắc đạo đức thông thường dần bị bóp nghẹt bởi sự kích thích của bóng tối.
Buổi chiều muộn, sương mù bắt đầu giăng lối bên ngoài cửa sổ. Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm đá cẩm thạch vang lên đều đặn. Phó Cận Ngôn bước vào phòng với bộ lễ phục đen tuyền thường trực, trên tay là khay tinh dầu và khăn tắm sạch.
Nhược Vy đang ngồi bên cạnh bồn tắm đã đầy nước ấm và những cánh hoa hồng đỏ thẫm. Cô quay lại, ánh mắt dừng lại ở túi áo vest của anh – nơi một góc của chiếc chìa khóa đồng đang lấp ló. Cô hiểu rằng, chỉ cần lấy được nó, cô sẽ có lại tự do. Hoặc ít nhất, cô có cái cớ để chạm vào anh một cách công khai nhất.
"Nước đã sẵn sàng, thưa tiểu thư." Cận Ngôn cúi người, đôi găng tay trắng của anh đặt khay tinh dầu xuống kệ.
"Giúp tôi cởi trang sức." Nhược Vy đứng dậy, xoay lưng về phía anh. Cô đang mặc một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh, để lộ hoàn toàn tấm lưng trần trắng nõn nà vẫn còn vương lại vài dấu vết mờ nhạt của đêm qua.
Cận Ngôn khựng lại trong giây lát. Ánh mắt nóng rực của anh lướt qua làn da mịn màng của cô, hơi thở anh bỗng chốc trở nên nặng nề. Anh tiến lại gần, đôi tay đeo găng khéo léo chạm vào móc khóa của sợi dây chuyền kim cương trên cổ cô. Sự va chạm giữa lớp vải lanh thô ráp và làn da nhạy cảm tạo nên một sự tương phản mãnh liệt, khiến Nhược Vy khẽ rùng mình.
"Tay anh run sao, quản gia Phó?" Cô xoay người lại đột ngột, khiến cả cơ thể cô gần như dán chặt vào ngực anh.
Nhân lúc Cận Ngôn đang mất cảnh giác vì khoảng cách quá gần, bàn tay thon dài của Nhược Vy nhanh chóng luồn vào túi áo vest của anh. Nhưng Cận Ngôn nhanh hơn. Anh chộp lấy cổ tay cô ngay khi cô vừa chạm vào chiếc chìa khóa lạnh lẽo.
"Tiểu thư muốn đi đâu sao?" Giọng anh trầm xuống, đầy sự đe dọa nhưng cũng nồng nặc mùi vị chiếm hữu.
"Tôi muốn tự do." Nhược Vy nhìn thẳng vào mắt anh, không hề lùi bước. "Và tôi muốn xem... dưới lớp găng tay này, anh thực sự là ai."
Cận Ngôn siết chặt cổ tay cô, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường đá cẩm thạch lạnh ngắt của phòng tắm. Hơi thở dồn dập của cả hai hòa quyện vào hơi nước bốc lên nghi ngút, tạo nên một bầu không khí mờ ảo và đầy nhục dục.
"Tự do của cô nằm trong tay tôi." Anh cúi thấp đầu, đôi môi sát bên tai cô, thì thầm bằng một tông giọng khiến toàn thân cô run rẩy. "Và nếu cô lấy được chiếc chìa khóa này, cô nghĩ mình sẽ trốn thoát được tôi sao? Hay cô sẽ chỉ càng lún sâu vào chiếc lồng mà tôi đã dựng lên?"
Bàn tay đeo găng của anh trượt từ cổ tay lên vai, rồi dừng lại ở gáy cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình. Sự phục tùng nồng cháy của một quản gia đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự ngông cuồng của một người đàn ông đang cố kìm nén con quái vật trong lòng. Lằn ranh đạo đức lúc này chỉ còn là một sợi chỉ mong manh sắp đứt.
Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Cận Ngôn buông tay khỏi chìa khóa, thay vào đó, anh luồn tay vào sau gáy cô, dùng lực ép sát môi mình vào môi cô. Nụ hôn không hề dịu dàng, nó mang theo sự giận dữ, khát khao và cả sự tuyệt vọng của một kẻ đang phản bội lại lý tưởng của chính mình.
Nhược Vy không chống cự. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Chiếc chìa khóa rơi xuống sàn đá, tạo nên một tiếng "keng" thanh mảnh, nhưng không ai trong hai người quan tâm đến nó nữa. Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, xiềng xích duy nhất còn tồn tại chính là vòng tay của đối phương.
Khi anh dứt ra, hơi thở của cả hai đều hỗn loạn. Cận Ngôn nhìn cô, đôi găng tay trắng của anh giờ đây đã dính nước, trở nên ẩm ướt và dính sát vào tay.
"Chìa khóa ở dưới chân cô." Anh nói, giọng khàn đặc. "Lấy nó và chạy đi, hoặc ở lại đây... và chấp nhận sự trừng phạt vì đã trêu đùa tôi."
Nhược Vy nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn vào người đàn ông trước mặt. Cô không nhặt nó lên. Cô lùi lại một bước, chậm rãi bước vào bồn tắm, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh.
"Anh biết câu trả lời mà, Phó Cận Ngôn."