“Tam muội—”
Một giọng nói dịu dàng truyền vào tai Vân Thất Nguyệt.
Cô ngẩng đầu, liền bắt gặp đôi mắt giả nhân giả nghĩa của Vân Nhã Nhu.
Lúc này, gương mặt Vân Nhã Nhu đã hết sưng, nàng mặc một bộ váy lụa vàng nhạt, vừa kiều diễm vừa đoan trang, tươi tắn nhưng vẫn dịu dàng. Nụ cười khẽ nơi khóe môi, vừa đủ để toát lên vẻ quan tâm và thiện ý. Nếu không có ký ức của nguyên chủ, e rằng cô cũng sẽ lầm tưởng đây là một người tốt.
Cũng chẳng trách nguyên chủ đến chết vẫn tin tưởng nàng ta như vậy — bởi Vân Nhã Nhu đúng là quá giỏi giả vờ.
Rõ ràng vài hôm trước, chính Vân Nhã Nhu độc ác hại chết nguyên chủ, còn gương mặt nàng ta cũng bị cô đánh sưng, thế mà giờ đây, trông nàng lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Phải nói, trình độ “mất trí nhớ có chọn lọc” của Vân Nhã Nhu quả thật cao tay.
Bị ánh mắt nửa cười nửa không của Vân Thất Nguyệt nhìn chằm chằm, nụ cười của Vân Nhã Nhu suýt chút nữa không giữ được, nhưng rất nhanh nàng đã điều chỉnh lại, tỏ vẻ buồn bã:
“Tam muội, muội vẫn còn giận nhị tỷ sao? Mấy chuyện trước đây thật sự là nhị tỷ không cố ý.”
Nói xong, gương mặt thoáng hiện nét tủi thân như sắp khóc.
Vân Thất Nguyệt lạnh lùng nhìn nàng, tốt bụng “nhắc nhở”:
“Ngươi tưởng ta ngốc hay ngươi ngốc? Ở đây không có khán giả đâu, diễn cho ta xem cũng vô ích.”
Dáng vẻ mềm yếu, đáng thương này, nếu có đàn ông ở đây thì kiểu gì cũng xót xa ôm nàng vào lòng.
Tiếc là Vân Thất Nguyệt chẳng có tâm trạng “thương hoa tiếc ngọc”, mà Vân Nhã Nhu cũng chẳng phải “đóa hoa” gì.
Nghe câu nói mỉa mai kia, bàn tay đang định đưa lên lau những giọt nước mắt vốn chẳng tồn tại của Vân Nhã Nhu khựng lại.
Liếc sang Thanh Yên và Tự Tuyết vẫn thản nhiên đứng cạnh, không buồn nhìn mình lấy một lần, nàng dứt khoát hạ tay xuống, trong mắt nhìn Vân Thất Nguyệt thoáng hiện một tia oán hận.
Vân Thất Nguyệt không hề e ngại, lạnh lùng đối diện ánh nhìn ấy, trong mắt ẩn chứa một tầng ý vị sâu xa.
Chưa đến ba nhịp thở, Vân Nhã Nhu đã hoảng hốt dời mắt đi.
Không hiểu sao, mỗi khi đối diện với Vân Thất Nguyệt, nàng luôn có cảm giác bị áp chế, như thể mình thấp hơn một bậc, thiếu hẳn sự tự tin.
Cảm giác này khiến nàng vô cùng bực bội.
Dựa vào cái gì?
Một kẻ từng là đồ ngốc, một nữ nhân xấu xí, chẳng qua mới vừa trở lại bình thường, dựa vào đâu mà cao cao tại thượng?
Dù vậy, Vân Nhã Nhu vẫn nhớ rõ mục đích đến đây, nhanh chóng kìm nén cảm xúc, nói:
“Ngày mai là tiệc mừng sinh nhật của Trưởng công chúa. Vốn dĩ không có suất của tam muội, nhưng tam muội đã khỏi bệnh, sau này dù sao cũng phải xuất hiện ở các yến tiệc của những gia tộc lớn, nên tỷ nghĩ vẫn nên đưa muội đi mở mang.”
Trong lời nói ấy, ẩn ẩn một vẻ khoe khoang.
Như đang ngầm bảo: Thấy chưa, yến tiệc mà ta được mời, muội thậm chí không có nổi một chỗ, còn phải nhờ ta dẫn mới được mở mang tầm mắt.
Dĩ nhiên, với những buổi tiệc thế này, lẽ ra Vân Nhã Nhu phải báo trước cho Vân Thất Nguyệt, để còn kịp may váy, chuẩn bị trang sức, tránh mất thể diện trước người ngoài.
Nhưng nàng cố ý đợi đến hôm nay mới nói, để ngày mai Vân Thất Nguyệt vì không kịp chuẩn bị mà mất mặt.
Trong mắt Vân Nhã Nhu, Vân Thất Nguyệt vừa mới khỏi bệnh, chắc chắn sẽ sốt sắng muốn hòa nhập vào vòng tròn quý nữ, nên nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội tham gia yến tiệc lần này.
Vì vậy, Vân Nhã Nhu tràn đầy tự tin, chỉ đợi nhìn thấy sắc mặt Vân Thất Nguyệt thay đổi.
Thế nhưng, nghe xong ý định của Vân Nhã Nhu, Vân Thất Nguyệt thậm chí không thèm suy nghĩ, liền thẳng thừng từ chối:
“Không hứng thú.”
Nói xong, cô chẳng buồn liếc Vân Nhã Nhu một cái, trực tiếp định bước vào Minh Nguyệt Lâu.
Vân Nhã Nhu sững người, hoàn toàn không ngờ Vân Thất Nguyệt sẽ từ chối.
Thấy cô sắp đi vào, trên gương mặt nàng thoáng hiện nét sốt ruột:
“Muội chờ đã!”
Vân Thất Nguyệt hơi nghiêng đầu, lạnh nhạt:
“Còn chuyện gì?”
Dáng vẻ hoàn toàn như “không có việc thì biến”.
Vân Nhã Nhu tức đến mức nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn cố nén lửa giận mà hỏi:
“Tại sao muội không chịu đi?”
Chẳng lẽ kế hoạch của mình bị Vân Thất Nguyệt đoán ra?
Không, điều đó không thể.
Kế hoạch này, tuyệt đối không ai biết được.
Nghĩ vậy, Vân Nhã Nhu liền ổn định lại tinh thần.
Vân Thất Nguyệt vừa quay đầu lại đã thu trọn vẻ mặt biến đổi của nàng vào mắt, trong lòng không khỏi sinh nghi.
Vân Nhã Nhu dường như rất muốn cô tham dự yến tiệc lần này… nhất định trong đó có điều gì mà cô chưa biết.
Nghĩ một lúc, Vân Thất Nguyệt không trả lời mà hỏi ngược:
“Tại sao ta phải tham dự yến tiệc này?”
Vân Nhã Nhu hơi khựng lại.
Còn phải hỏi tại sao sao?
Yến tiệc do Trưởng công chúa tổ chức, ai chẳng chen chúc muốn được tham gia?
Nhưng thấy bộ dạng của Vân Thất Nguyệt như muốn nói “ngươi mà không tìm được lý do thuyết phục thì ta sẽ không đi”, Vân Nhã Nhu biết kế hoạch của mình có thành công hay không hoàn toàn phụ thuộc vào lý do này.
Nhưng… nên viện cớ gì đây?
Xoắn nhẹ khăn tay trong tay, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra một lý do:
“Sau này muội sẽ là Thái tử phi, đương nhiên phải thường xuyên tham gia những buổi tiệc như vậy, để quen biết thêm nhiều người.”
Trời biết, khi thốt ra câu này, trong lòng nàng ghê tởm đến mức nào.
Thái tử phi, dựa vào cô ta mà xứng sao? Người thích hợp với điện hạ Thái tử, chỉ có nàng mới phải!
Nhưng không sao, sau ngày mai, nàng nhất định sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt.
Nghĩ vậy, tâm trạng Vân Nhã Nhu mới khá hơn đôi chút.
Thế nhưng, nghe xong, Vân Thất Nguyệt lại không kìm được để lộ vẻ chán ghét ra mặt.
Lý do này, đúng là đủ khiến người ta chán ghét.
Đối với vị thái tử điện hạ ấy, đừng nói là cô, ngay cả nguyên chủ cũng không ưa nổi.
Trong ký ức, mỗi khi phụ thân cô trở về, thái tử đều sẽ đến tướng quân phủ. Trước mặt phụ thân cô, hắn ta đối với vô cùng tốt, đối xử với cô kiên nhẫn như với một đứa trẻ ngây thơ. Thế nhưng, chỉ cần phụ thân cô quay lưng, ánh mắt hắn nhìn cô liền tràn đầy chán ghét…
Bởi vậy, với kiểu người trước sau bất nhất như thái tử, cô hoàn toàn không có chút hứng thú nào.
Tuy nhiên, để chọc tức Vân Nhã Nhu, cô vẫn nói:
“Nhị tỷ nói đúng, dù sao sau này muội cũng sẽ là thái tử phi, những buổi tiệc như thế này muội quả thật nên đi, nhưng…”
Nói đến đây, Vân Thất Nguyệt cố ý dừng lại một chút.
Vân Nhã Nhu thoáng siết tim, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, ngay sau đó Vân Thất Nguyệt tiếp lời:
“Muội chợt nhớ ra, mình không có y phục và trang sức phù hợp cho yến tiệc này, thôi vậy, muội không đi đâu.”
Cô vốn không rành những lễ nghi và quy tắc thời đại này, nhưng Tự Tuyết – người được một ma ma xuất thân trong cung nuôi dạy – thì hiểu rất rõ.
Hai ngày nay, Tự Tuyết đã giải thích cho cô một số phép tắc xã giao. Vì vậy, tâm tư của Vân Nhã Nhu khi cố ý chờ đến sát ngày mới tới báo, cô đã sớm đoán được.
Muốn khiến cô mất mặt ư? Không có cửa đâu.
Nghe vậy, Vân Nhã Nhu gượng cười:
“…Y phục và trang sức muội đừng lo, trước sáng mai tỷ nhất định sẽ chuẩn bị xong cho muội.”
Trong lòng nàng thì tức đến muốn nôn ra máu, nếu không phải tu dưỡng tốt, e rằng đã mắng thẳng vào mặt rồi.
Vốn dĩ hôm nay mới đến báo tin là để đào hố cho Vân Thất Nguyệt, ai ngờ cuối cùng chính mình lại là kẻ rơi xuống hố.
Tức chết mất! Nhưng vẫn phải cố giữ nụ cười.
Vân Thất Nguyệt nghe vậy càng thêm nghi ngờ.
Vân Nhã Nhu càng muốn cô đến dự yến tiệc ngày mai, càng chứng tỏ ở đó có chuyện gì đang chờ mình.
Đã thế, cô lại càng muốn đi xem thử. Nếu không, chẳng phải uổng phí tâm tư tính toán của nàng ta sao?
Nghĩ vậy, Vân Thất Nguyệt nói:
“Vậy thì làm phiền nhị tỷ.”
Dứt lời, cô bước vào Minh Nguyệt Lâu, “rầm” một tiếng đóng cửa, để mặc Vân Nhã Nhu bị kẹt lại bên ngoài.