MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Y Cuồng Phi, Đừng Hòng Trốn!Chương 20: Ồ, lại là một người quen cũ

Quỷ Y Cuồng Phi, Đừng Hòng Trốn!

Chương 20: Ồ, lại là một người quen cũ

1,995 từ · ~10 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, Vân Thất Nguyệt vừa mới thức dậy, Thanh Yên và Tự Tuyết đã bưng chậu nước nóng bước vào.

“Tiểu thư, để nô tỳ chải đầu cho người.” – Tự Tuyết nói.

Vân Thất Nguyệt gật đầu.

Mấy kiểu tóc của thời đại này cô không rành, mấy hôm nay đều do Tự Tuyết chải cho.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động.

Thì ra là Tri Cầm – nha hoàn bên cạnh Vân Nhã Nhu – mang y phục và trang sức đến.

Có lẽ sợ Vân Thất Nguyệt đổi ý không đi dự yến tiệc, nên lần này Vân Nhã Nhu quả thật không giở trò gì trên quần áo và trang sức. Hơn nữa, chỉ trong một đêm đã chuẩn bị xong tất cả, xem ra cũng coi như “tận tâm tận lực”.

Nhìn bộ lưu tiên váy lấy màu trắng làm chủ, điểm sắc tím, đẹp đến mức tựa tiên y, khóe môi Vân Thất Nguyệt khẽ nhếch.

Tri Cầm liếc nhìn sắc mặt của cô, rồi đưa mắt về phía váy:
“Tam tiểu thư, nhị tiểu thư vì chuẩn bị những thứ này cho người mà cả đêm không ngủ, thật đúng là hết lòng hết sức.”

Cô ta cố tình giúp Vân Nhã Nhu tạo hình ảnh “tỷ tỷ tốt” trước mặt Vân Thất Nguyệt.

Vân Thất Nguyệt liếc nhìn Tri Cầm, trong mắt thoáng một tia chế giễu:
“Vậy à, thật phải đa tạ nhị tỷ rồi.”

Quả là “tận tâm tận lực” thật.

Bộ váy tiên khí bức người thế này, bất kỳ nữ nhân nào thấy cũng khó lòng cưỡng lại. Chỉ là… bộ váy đẹp như vậy mà mặc lên gương mặt của cô, e rằng trong đó có ẩn ý khác.

Bị ánh mắt của cô nhìn đến chột dạ, Tri Cầm gượng cười:
“Nô tỳ còn phải về hầu nhị tiểu thư thay y phục, tam tiểu thư lát nữa ra cửa gặp nhị tiểu thư là được.”

Nói xong, cô ta vội vàng rời đi.

“Tiểu thư, bộ váy này…” – Tự Tuyết nhìn sang Vân Thất Nguyệt, thăm dò hỏi.

Bộ váy này quả thật không hợp với gương mặt tiểu thư, điều đó ai cũng nhận ra.

Vân Thất Nguyệt nhìn chiếc váy, ánh mắt lạnh như băng nhưng giọng nói lại đầy khí thế:
“Mặc vào!”

Chốc lát sau.

Trước cổng hầu phủ, Vân Nhã Nhu đã ăn mặc chỉnh tề, từ sớm đứng chờ ở đó dưới ánh mắt trầm trồ của đám hạ nhân.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy trắng, trên thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc, dây thắt lưng ôm trọn vòng eo mảnh mai chỉ vừa một vòng tay.

Thoạt nhìn, y phục này có vẻ giản dị, nhưng đường may và hoa văn lại vô cùng tinh mỹ, tốn không ít công sức.

Hiệu quả thị giác thì lại càng hoàn hảo.

Vân Nhã Nhu vốn dung mạo xinh đẹp, trong giới tiểu thư kinh thành cũng thuộc hàng xuất chúng, lại luôn duy trì hình tượng dịu dàng hiền hậu. Giờ đây, khoác lên mình bộ váy tưởng chừng đơn giản ấy, không những không khiến nàng trở nên mờ nhạt, mà còn càng tôn thêm vẻ thuần khiết rực rỡ.

“Tiểu thư, chúng ta lên xe ngựa trước chứ?” – Tri Cầm hỏi.

Nghe vậy, Vân Nhã Nhu mỉm cười lắc đầu:
“Không vội, đợi tam muội và lục muội đến rồi đi cùng.”

Bộ dạng này của nàng quả thật giống như một người tỷ tỷ yêu thương các đệ muội, khiến không ít hạ nhân đứng gần đó cảm thấy, trước đây tam tiểu thư đánh nhị tiểu thư hai cái tát thật sự là quá đáng.

Rõ ràng là tam tiểu thư tự mình ngốc nghếch xông vào cấm địa, vậy mà còn muốn trách tội nhị tiểu thư.

Huống chi, chẳng phải tam tiểu thư vì vậy mà còn “gặp dữ hóa lành” hay sao?

Tóm lại, trong mắt phần lớn hạ nhân nhà họ Vân, mẹ con Từ thị luôn là hình mẫu của sự nhân hậu.

Lúc này, trước cổng hầu phủ lại bước ra một thiếu nữ mặc váy hồng phấn, vội vã đi ra dưới sự dìu dắt của nha hoàn.

“Nhị tỷ, xin lỗi, muội đến muộn.”

Người vừa tới là Vân Tâm Liên – thứ muội của Vân Nhã Nhu, con gái thứ năm của nhà họ Vân.

Nhìn thấy Vân Tâm Liên, đáy mắt Vân Nhã Nhu thoáng qua một tia toan tính, nhưng rất nhanh nàng lại làm ra vẻ áy náy:
“Xin lỗi ngũ muội, hôm nay e là không thể đưa muội cùng đi dự tiệc sinh nhật Trưởng công chúa rồi.”

Vân Tâm Liên nghe vậy, gương mặt khẽ cứng lại:
“Tại sao?”

Nàng đã mất cả buổi sáng để ăn vận chỉ để có thể đến dự yến tiệc của Trưởng công chúa, mong tìm được một mối nhân duyên ưng ý.

Thế mà giờ lại bảo không thể đi?

“Ngũ muội, tuy nhị tỷ có thiệp mời, nhưng cũng chỉ được dẫn theo một người. Hôm trước nói với muội, tỷ quên mất là tam muội đã khỏe lại, nên lần này tỷ sẽ dẫn tam muội đi.”

Nói rồi, Vân Nhã Nhu vội trấn an:
“Ngũ muội yên tâm, lần này tỷ dẫn tam muội, lần sau nhất định sẽ dẫn muội.”

Nghe ra là Vân Thất Nguyệt cướp mất cơ hội của mình, Vân Tâm Liên cúi mắt, cố ép xuống tia oán hận nơi đáy mắt.

Khi ngẩng lên, sắc mặt nàng vẫn không giấu nổi vẻ mất mát:
“Nhị tỷ, muội biết rồi.”

Chỉ là nắm tay trong tay áo đã siết chặt đến trắng bệch.

Nhìn dáng vẻ ấy của Vân Tâm Liên, khóe môi Vân Nhã Nhu khẽ cong, nở một nụ cười như có như không.

Thực ra, ba hôm trước, khi mẫu thân bày kế, người nàng định dẫn đi chính là Vân Thất Nguyệt. Nhưng nàng vẫn cố ý nói với Vân Tâm Liên rằng sẽ dẫn nàng ấy.

Bởi chỉ có thế, mới khiến Vân Thất Nguyệt bị kéo thêm thù oán, đúng không?

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là Vân Thất Nguyệt phải có thể rời khỏi phủ Trưởng công chúa một cách toàn mạng.

Đúng lúc Vân Nhã Nhu đang âm thầm đắc ý, cửa lớn tướng quân phủ từ bên trong mở ra.

Vân Nhã Nhu và Vân Tâm Liên theo bản năng nhìn sang.

Vốn dĩ, Vân Nhã Nhu nghĩ mình sẽ thấy một Vân Thất Nguyệt ăn mặc lố lăng đến mức nực cười. Thế nhưng, khi bóng dáng cô xuất hiện, thứ đập vào mắt đầu tiên lại là khí chất cao quý khiến nàng thoáng sững sờ.

Rõ ràng, bộ váy áo tuyệt mỹ nàng đặt may gấp trong đêm là để khiến cô mất mặt. Dù váy có đẹp đến đâu, nếu dung mạo không đủ để “gánh” thì vẫn trở thành trò cười.

Nhưng…

Nhìn tấm khăn che mặt trên gương mặt Vân Thất Nguyệt, ánh mắt Vân Nhã Nhu lóe lên vẻ độc ác.

Đợi đến khi vào phủ Trưởng công chúa, nàng sẽ khiến tấm khăn ấy rơi xuống.

“Tam muội, hôm nay muội thật đẹp.” – Vân Nhã Nhu giả bộ chân thành khen ngợi.

Nào ngờ, với một nữ nhân từng bị hủy dung, chữ “đẹp” lại là một nhát dao châm chọc sâu sắc.

Vân Nhã Nhu vốn không cam tâm khi khí chất của Vân Thất Nguyệt lấn át mình ngay khi vừa xuất hiện, nên cố ý dùng lời này để đâm vào lòng nàng.

Chỉ tiếc, nàng ta chắc chắn sẽ thất vọng.

Đừng nói là Vân Thất Nguyệt chẳng mấy bận tâm đến gương mặt mình, dù có bận tâm thì cô cũng chẳng coi đó là chuyện gì to tát.

Loại độc đó, trong mắt cô vốn chẳng đáng kể, chỉ cần đủ dược liệu thì giải độc chỉ là chuyện một sớm một chiều.

Thế nên, trước lời “khen” của Vân Nhã Nhu, Vân Thất Nguyệt thản nhiên đáp:
“Cảm ơn đã khen.”

Vân Nhã Nhu: “…” – Cảm giác như đấm vào bông, chẳng có chút tác dụng nào.

Tức chết đi được!

Một bên, Vân Tâm Liên vốn đã khó chịu vì Vân Thất Nguyệt cướp mất cơ hội vào phủ Trưởng công chúa, giờ nhìn thấy cô mặc bộ y phục đẹp như vậy lại càng không cam lòng, liền không nhịn được châm chọc:
“Cho chút màu sắc đã định mở hẳn xưởng nhuộm, đúng là không biết mình ra cái giống gì.”

Nghe vậy, ánh mắt Vân Thất Nguyệt lập tức dừng trên người Vân Tâm Liên.

Ồ!

Lại là một gương mặt quen.

Vân Tâm Liên – thứ nữ phòng lớn, vì ghen ghét thân phận đích nữ của nguyên chủ nên thường tìm cơ hội bắt nạt nàng.

Nghĩ vậy, ánh mắt Vân Thất Nguyệt chợt lạnh xuống.

Ngay sau đó, giữa những ngón tay cô đã xuất hiện một cây ngân châm. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, cô đã nhanh như chớp đâm vào mấy huyệt vị trên người Vân Tâm Liên.

“Ưm—”

Vân Tâm Liên chỉ cảm thấy trên người bỗng truyền đến cơn đau dữ dội, nhưng lại phát hiện bản thân không thể cử động, cũng không thể mở miệng nói chuyện. Trong lòng hoảng hốt, nàng trừng mắt nhìn Vân Thất Nguyệt.

“Ưm ưm—” Ngươi đã làm gì ta?

Vân Tâm Liên dùng ánh mắt chất vấn.

“Không nói được à? Vậy thì tạm thời đừng nói nữa.” – Giọng Vân Thất Nguyệt lạnh nhạt.

Còn về mấy huyệt đau mà cô vừa châm, ngoài Vân Tâm Liên ra thì không ai biết.

Dù nàng ta có đau mà không kêu lên được, sau đó có tìm đại phu chẩn trị, thì cũng chẳng ai phát hiện ra cô đã động tay. Nói cách khác, Vân Tâm Liên chỉ có thể nuốt cái thiệt vào bụng.

Vân Nhã Nhu sững sờ một lúc, rồi quay sang định nói gì đó:
“Tam muội, ngũ…”

“Yên tâm, một canh giờ sau sẽ tự giải.” – Vân Thất Nguyệt không đợi nàng nói hết đã thẳng thừng cắt lời, sau đó xoay người cùng Tự Tuyết bước thẳng lên xe ngựa, không thèm quay đầu lại.

Đúng lúc này, người hầu của phòng ba tới báo rằng Lục tiểu thư Vân Nhã Âm sẽ không dự yến tiệc lần này. Vân Nhã Nhu liếc Vân Tâm Liên một cái, dặn nha hoàn đưa nàng vào phủ, rồi cũng bước lên xe ngựa.

Lúc này, tại phòng ba.

Vân Nhã Âm không vui nhìn mẫu thân mình – Lý Thục Lan:
“Nương, sao lại không cho con tới phủ Trưởng công chúa?”

Lý Thục Lan liếc nàng:
“Con chưa nghe nói Vân Nhã Nhu định dẫn Vân Thất Nguyệt tới phủ Trưởng công chúa à?”

Vân Nhã Âm chẳng mấy để tâm:
“Thì sao? Vân Thất Nguyệt đi được, con lại không đi được chắc?”

Lý Thục Lan tức giận như hận sắt không thành thép, lấy tay chỉ vào trán con gái:
“Con ngốc à? Vân Nhã Nhu tốt bụng gì mà dẫn Vân Thất Nguyệt đi dự tiệc? Chắc chắn là đã sắp đặt thứ gì đó chờ cô ta. Con đến đó làm gì? Chẳng phải tự chui đầu vào rọ, để người ta lợi dụng sao?”

Vân Nhã Âm còn định nói thêm, nhưng thấy gương mặt mẫu thân sa sầm, bà nói dứt khoát:
“Chuyện này nghe lời ta, đừng nói thêm nữa.”

Thấy dáng vẻ kiên quyết của mẹ, trong lòng nàng tuy không cam, nhưng cũng chỉ đành im lặng. Chỉ là, sự oán hận với Vân Thất Nguyệt trong lòng lại càng sâu hơn.

Cùng lúc đó, bên kia, Vân Nhã Nhu và Vân Thất Nguyệt đã đến phủ Trưởng công chúa…