Bầu không khí tại dinh thự họ Hạ sáng hôm đó đặc quánh sự chết chóc. Hạ Tổng ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ trắc, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ và thất vọng. Trên mặt bàn, một xấp ảnh sắc nét được rải ra: cảnh Thẩm Quân thô bạo xốc Hạ Vy lên vai, cảnh ông bảo vệ cô trong vòng tay đầy chiếm hữu tại bãi đỗ xe, và cả khoảnh khắc đôi môi họ chạm nhau đầy tội lỗi.
Hạ Vy đứng đó, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy vì dư âm của cuộc mây mưa trong xe tối qua. Cô nhìn những bức ảnh, tim đập thình thịch nhưng ánh mắt lại không hề né tránh.
“Con giải thích thế nào về chuyện này?” Hạ Tổng gằn giọng, giọng nói run lên vì đau đớn. “Nó là chú con! Nó là bạn thân nhất của ba! Hai người... hai người đã làm gì sau lưng ta?”
Vy chưa kịp mở miệng, cánh cửa thư viện đã bị đẩy mạnh. Thẩm Quân bước vào, không cần ai cho phép. Ông vẫn diện bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng không một chút hối lỗi. Ông đi thẳng đến bên cạnh Vy, thản nhiên vòng tay qua eo cô trước mặt cha cô.
“Hạ huynh, đừng làm khó cô ấy. Mọi chuyện là do tôi chủ động,” Quân bình thản nói, chất giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.
Chát!
Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Thẩm Quân. Hạ Tổng đứng bật dậy, hơi thở dồn dập: “Cậu là đồ cầm thú! Tôi tin tưởng giao con gái cho cậu thực tập, vậy mà cậu lại dám... cậu có còn là người không?”
Thẩm Quân không hề tức giận. Ông khẽ đưa tay quệt đi vệt máu nơi khóe môi, đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào người bạn thân: “Tôi chưa bao giờ là người tốt, anh biết rõ điều đó mà. Giới mafia gọi tôi là ác quỷ, và ác quỷ thì không từ bỏ thứ mình khao khát.”
“Mày... mày định cưới nó sao? Hay chỉ xem nó như một món đồ chơi?” Hạ Tổng quát lớn.
“Tôi sẽ cưới cô ấy. Nhưng trước đó, cô ấy phải là của tôi một cách tuyệt đối,” Quân quay sang nhìn Vy, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Hạ Tổng rút từ ngăn kéo ra một khẩu súng – thứ vũ khí phòng thân của những doanh nhân có liên hệ với thế giới ngầm. Ông chĩa thẳng vào đầu Thẩm Quân: “Rời khỏi nhà tôi, ngay lập tức! Vy, con đi lên phòng, từ nay con bị cấm túc.”
Vy nhìn họng súng đen ngòm, rồi nhìn sang gương mặt bất biến của Thẩm Quân. Cô biết, đây là lúc cô phải lựa chọn. Cô không chạy lên lầu, trái lại còn tiến tới, chắn ngang trước họng súng của cha mình.
“Ba, nếu ba muốn bắn chú ấy, hãy bắn con trước,” Vy nói, giọng kiên định đến đáng sợ. “Con không phải bị chú ấy ép buộc. Chính con đã quyến rũ chú ấy. Chính con muốn thuộc về người đàn ông này.”
Hạ Tổng bàng hoàng lùi lại một bước, khẩu súng trên tay run rẩy. Thẩm Quân khẽ cười khẩy, ông vòng tay ôm lấy Vy từ phía sau, bàn tay thô ráp thản nhiên vuốt ve vùng bụng dưới của cô ngay trước mắt cha cô, như một lời khẳng định chủ quyền đầy sỉ nhục.
“Thấy chưa? Con gái anh đã lớn rồi, Hạ huynh.”
Quân cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên cổ Vy, bỏ mặc sự hiện diện của Hạ Tổng. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi khi bị cha chứng kiến khiến cơ thể Vy run lên. Cô cảm nhận được hơi nóng của Quân đang lan tỏa, một sự dâng hiến mù quáng trỗi dậy.
“Đi thôi, Vy. Ở đây không còn là chỗ của em nữa,” Quân thầm thì vào tai cô.
Dưới ánh mắt tuyệt vọng và gào thét của Hạ Tổng, Thẩm Quân hiên ngang bế Vy rời khỏi dinh thự. Ông không đưa cô về công ty, cũng không về biệt thự chính. Chiếc xe lao thẳng về hướng ngoại ô, nơi có một "pháo đài" bí mật của giới mafia.
Tối hôm đó, trong căn phòng tối tăm của khu biệt thự biệt lập, Thẩm Quân đã trút bỏ lớp mặt nạ lịch lãm cuối cùng. Ông dùng sự tàn nhẫn của một kẻ trùm để "trừng phạt" Vy vì đã khiến ông phải đối đầu với bạn thân, đồng thời cũng để thỏa mãn dục vọng điên cuồng đang bùng nổ.
Vy bị ông xích một chân vào chân giường bằng một sợi xích vàng tinh xảo. Cô không cảm thấy sợ, ngược lại còn cười một cách ma mị: “Chú muốn nhốt cháu sao, Quân?”
“Tôi không nhốt em. Tôi đang bảo vệ em khỏi thế giới bên ngoài... và bảo vệ em khỏi chính tôi,” Quân gầm gừ. Ông lao vào cô như một con mãnh thú, xé toạc mọi rào cản cuối cùng.
Cuộc yêu đêm đó không còn là trò chơi mèo vờn chuột, mà là một cuộc chinh phạt đẫm mùi chiếm hữu. Quân thúc mạnh mẽ, từng nhịp đều mang theo sự cuồng nhiệt của kẻ vừa cướp được báu vật. Vy ngửa cổ rên rỉ, tiếng xích vàng va chạm vào thành giường tạo nên những âm thanh khô khốc, minh chứng cho việc cô đã chính thức bước vào cuộc đời tăm tối nhưng đầy khoái lạc của Thẩm Quân.