Căn biệt thự ngoại ô nơi Thẩm Quân đưa Vy tới không khác gì một pháo đài. Tường cao bao quanh, lính gác mặc vest đen túc trực 24/7 với vũ khí giấu kín dưới lớp áo. Bên trong, không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo, toát lên sự cô độc của chủ nhân nó.
Sau một đêm dài bị giày vò bởi sự chiếm hữu điên cuồng của Quân, Vy tỉnh dậy khi ánh mặt trời đã lên cao. Sợi xích vàng nơi cổ chân vẫn còn đó, lấp lánh và nặng nề, nhắc nhở cô về thân phận hiện tại: không còn là tiểu thư nhà họ Hạ, mà là "báu vật riêng tư" của một ông trùm.
Cửa phòng bật mở, Thẩm Quân bước vào. Gương mặt ông lạnh lùng, hơi thở mang theo mùi thuốc súng nhàn nhạt. Ông tiến tới, dùng chìa khóa mở sợi xích, rồi thản nhiên bế thốc Vy vào phòng tắm.
"Tắm rửa đi. Chút nữa tôi đưa em xuống hầm," giọng ông không chút cảm xúc.
"Xuống hầm? Để làm gì?" Vy vừa xoa cổ chân bị hằn đỏ vừa hỏi.
Quân không trả lời, ông chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm: "Để em thấy được cái giá của việc đi theo một kẻ như tôi."
Dưới hầm biệt thự là một không gian hoàn toàn khác. Mùi ẩm mốc quyện lẫn với mùi máu tanh nồng khiến Vy rùng mình. Giữa phòng, một gã đàn ông trung niên đang bị trói chặt trên ghế điện, gương mặt bầm dập không còn nhận dạng nổi. Đó là thuộc hạ thân tín của ba cô, kẻ đã lén lút chụp những bức ảnh gửi cho Hạ Tổng và định bán thông tin nơi ở của Vy cho phe đối thủ của Quân.
Thẩm Quân kéo một chiếc ghế bành sang trọng đặt giữa hầm, ngồi xuống và kéo Vy ngồi lên đùi mình. Ông ôm lấy eo cô, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào kẻ đang run rẩy phía trước.
"Nói đi, ai đã ra lệnh cho mày chụp ảnh?" Quân thong thả rút ra một con dao găm nhỏ, sắc lẹm, khẽ vờn trên những ngón tay của mình.
"Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh của Hạ Tổng... Chú Quân, xin tha mạng!" Gã đàn ông gào khóc.
"Lệnh của Hạ huynh là theo dõi, không phải là bán thông tin cho bang Hổ Xám," Quân gằn giọng. Ông bất ngờ đứng dậy, một tay giữ chặt gã kia, tay kia dứt khoát đâm con dao xuyên qua mu bàn tay gã xuống thành ghế gỗ.
Tiếng hét xé lòng vang lên trong hầm tối. Vy kinh hoàng định bịt mắt lại, nhưng Quân đã nhanh hơn, ông túm lấy tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào cảnh tượng đẫm máu đó.
"Nhìn cho kỹ, Vy. Đây là thế giới của tôi. Nếu em đã chọn ở bên tôi, em phải làm quen với nó," ông thì thầm sát tai cô, giọng điệu vừa tàn nhẫn vừa quyến rũ đến lạ lùng.
Nỗi sợ hãi tột độ bỗng nhiên chuyển hóa thành một thứ kích thích quái đản trong máu Vy. Nhìn thấy sự tàn bạo của người đàn ông đang chiếm hữu mình, cô cảm thấy mình như đang thuộc về một thực thể quyền lực tuyệt đối. Quân quay lại nhìn cô, thấy đôi mắt Vy không còn sợ hãi mà dần trở nên mê dại, ông khẽ nhếch môi.
Ông ra lệnh cho thuộc hạ đưa kẻ phản bội đi xử lý, rồi ngay tại căn hầm tối tăm, đầy mùi máu và bạo lực đó, Quân đẩy Vy ép sát vào bức tường đá lạnh lẽo.
"Em không sợ tôi sao?" Ông hỏi, bàn tay thô ráp luồn vào trong chiếc áo choàng tắm mỏng manh của cô.
"Cháu sợ... nhưng cháu càng khao khát chú hơn," Vy thở dốc, đôi môi đỏ mọng chủ động tìm kiếm bờ môi của ông.
Sự tương phản giữa cái lạnh của tường đá, mùi vị của máu và hơi nóng rực từ cơ thể Thẩm Quân khiến cuộc yêu này trở nên điên rồ hơn bao giờ hết. Quân không hề nương tay, ông thúc vào cô với một lực đạo như muốn nghiền nát, muốn đóng đinh cô vào cuộc đời tăm tối của mình.
"Ngoan lắm. Từ giờ, em chính là thỏa thuận ngầm giữa tôi và bóng tối. Không ai được phép chạm vào em, kể cả ba em," Quân gầm gừ, nụ hôn của ông mang theo vị mặn của máu và vị đắng của dục vọng.
Trong bóng tối của tầng hầm, Vy hiểu rằng mình đã chính thức trở thành một phần của thế giới mafia. Cô không còn đường lùi, và cô cũng chẳng muốn lùi bước. Cô chọn chìm đắm trong sự tàn bạo ngọt ngào này, cho đến khi cả hai cùng bị thiêu rụi.