Căn cứ địa của Thẩm Quân không nằm ở những tòa nhà chọc trời, mà ẩn mình sâu dưới một xưởng đóng tàu cũ nát ven cảng. Sau lớp ngụy trang là một hệ thống công nghệ cao với những bức tường bọc thép và lực lượng vũ trang tinh nhuệ. Đây là "vùng cấm địa" mà ngay cả những cộng sự thân thiết nhất của Quân cũng hiếm khi được bước vào.
Thẩm Quân nắm chặt tay Hạ Vy, dẫn cô băng qua những dãy hành lang dài lạnh lẽo. Vy cảm nhận được ánh nhìn dò xét từ những gã đàn ông đầy sẹo, nhưng khi thấy bóng dáng uy nghiêm của Quân, tất cả đều cúi đầu cung kính.
Vừa bước vào phòng điều hành trung tâm, không khí bỗng chốc khựng lại. Một người đàn bà đứng tuổi nhưng vẫn giữ được nét sắc sảo, diện bộ đồ da bó sát đang đứng cạnh bàn bản đồ. Đó là Elena – một sát thủ kiêm cố vấn chiến lược đã đi theo Thẩm Quân từ những ngày đầu gây dựng đế chế tại Nga.
"Quân, anh đã phá vỡ quy tắc rồi," Elena lên tiếng, giọng nói đặc sệt âm hưởng phương Tây. Cô ta liếc nhìn Vy từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt. "Anh đưa một 'con búp bê' vào nơi này sao?"
Vy cảm thấy tim mình thắt lại. Cách Elena gọi tên Quân một cách thân mật và ánh mắt đầy tính sở hữu của cô ta khiến cơn ghen tuông trong cô bùng nổ. Vy không hề lùi bước, cô tiến lên, vòng tay ôm lấy cánh tay Quân, bộ ngực đầy đặn ép sát vào anh như một lời khẳng định chủ quyền.
"Con búp bê này lại là người duy nhất được nằm trong vòng tay của anh ấy mỗi đêm đấy. Cô có ý kiến gì sao?" Vy nhếch môi, đôi mắt rực cháy sự thách thức.
Elena khẽ cười khẩy, bước tới sát Vy, tay cô ta lướt qua khẩu súng dắt bên hông: "Cô bé, ở đây chúng tôi dùng máu để nói chuyện, không dùng nhan sắc. Đừng để mình trở thành gánh nặng cho Quân, nếu không chính tôi sẽ là người tiễn cô đi."
Thẩm Quân đứng yên, ông không ngăn cản cuộc đối đầu giữa hai người phụ nữ. Ông thích nhìn thấy Vy xù lông để bảo vệ vị trí của mình. Tuy nhiên, khi Elena định chạm vào vai Vy, Quân đã nhanh như chớp nắm lấy cổ tay cô ta, lực tay mạnh đến mức tiếng xương kêu răng rắc.
"Đừng chạm vào người của tôi, Elena. Dù là cô, tôi cũng sẽ không nương tay đâu," giọng Quân lạnh thấu xương.
Elena tái mặt, lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự đố kỵ. Quân không thèm nhìn thêm, ông kéo Vy vào văn phòng riêng bên trong vùng cấm địa. Vừa đóng cửa, Vy đã đẩy mạnh ông vào tường, đôi mắt cô đỏ hoe vì ghen và tức giận.
"Cô ta là ai? Hai người đã từng có gì với nhau đúng không?" Vy hét lên, đôi bàn tay nhỏ bé đấm liên tiếp vào ngực Quân.
Quân không giải thích, ông dùng sức mạnh áp đảo của mình khóa chặt hai tay cô lại, ép cô vào bàn làm việc phủ đầy những bản đồ tác chiến. "Em đang ghen với một thuộc hạ sao, Vy?"
"Cháu ghét cách cô ta nhìn chú! Cháu ghét cách cô ta gọi tên chú!"
Cơn giận của Vy chỉ càng làm bùng lên dục vọng của Quân. Ông thô bạo xốc cô lên bàn, gạt phăng mọi thiết bị điện tử xuống đất. Không có sự dịu dàng, Quân xé toạc chiếc quần tất của cô, để lộ làn da mịn màng đang run rẩy vì kích động.
"Để tôi cho em biết, ai mới là chủ nhân của vùng cấm địa này," Quân gầm gừ.
Ông chiếm đoạt cô ngay tại nơi chứa đựng những bí mật đen tối nhất của mình. Sự kích thích từ việc Elena có thể đứng ngoài cửa nghe thấy khiến Vy rên rỉ lớn hơn bao giờ hết. Quân thúc mạnh mẽ, từng nhịp đều như muốn đóng đinh sự thật rằng cô là người phụ nữ duy nhất có quyền lực đối với ông. Dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của căn cứ, da thịt họ va chạm tạo nên những âm thanh dâm mỹ, xóa tan mọi sự hoài nghi.
Elena đứng bên ngoài, nghe thấy những tiếng động đầy khao khát từ bên trong, bàn tay cô ta siết chặt lại đến mức chảy máu. Cô ta hiểu rằng, Thẩm Quân đã không còn là con sói cô độc nữa, ông đã tìm thấy điểm yếu chí mạng của mình.