Không gian của phòng tập bắn dưới lòng đất ngập ngụa mùi dầu máy, mùi thuốc súng cháy khét và cái lạnh lẽo của những bức tường bê tông cốt thép. Đây là nơi Thẩm Quân tôi luyện những sát thủ máu lạnh nhất của đế chế, nhưng hôm nay, nó chỉ dành riêng cho một người duy nhất: Hạ Vy.
Vy đứng giữa làn đạn, hơi thở dồn dập. Cô mặc một bộ đồ tập bó sát bằng chất liệu thun lạnh màu đen, làm nổi bật từng đường cong thanh xuân rực rỡ. Đôi chân dài thẳng tắp đi đôi bốt quân đội, tóc cột cao gọn gàng, trông cô vừa có vẻ oai phong của một chiến binh, lại vừa mang nét khiêu khích chết người của một đóa hồng đen.
"Cầm lấy. Tay không được run." Giọng Thẩm Quân vang lên bên tai cô, trầm thấp và uy nghiêm.
Ông đứng ngay phía sau, lồng ngực vạm vỡ ép sát vào lưng cô. Bàn tay to lớn, thô ráp bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của Vy, giúp cô giữ chặt khẩu Glock 17 đen bóng. Sức nóng từ cơ thể ông tỏa ra như một lò sưởi, khiến Vy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, át đi cái lạnh của kim loại trong tay.
"Nhìn thẳng vào tâm bia. Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng ý chí giết chóc," Quân thầm thì, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm của cô.
Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng nổ chát chúa vang dội trong không gian kín, làm tai Vy lùng bùng. Viên đạn găm vào rìa bia đá. Cô khẽ rùng mình vì lực giật, nhưng vòng tay của Quân đã khóa chặt lấy vai cô, giữ cho cô không bị ngã.
"Kém quá. Nếu đây là kẻ thù, em đã chết rồi," Quân lạnh lùng nhận xét. Ông buông tay ra, lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen thẳm soi xét cô từ đầu đến chân như một vị giám khảo khắt khe. "Tập lại. Một trăm lần nữa. Khi nào trúng hồng tâm, em mới được phép nghỉ."
Vy cắn môi, sự kiêu hãnh của tiểu thư nhà họ Hạ trỗi dậy. Cô ghét cái cách ông nhìn cô như một kẻ yếu đuối. Cô cầm súng lên, tập trung cao độ. Tiếng súng liên tục vang lên, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống cổ, thấm vào lớp áo mỏng manh khiến nó dán chặt vào da thịt, để lộ đường cong của bầu ngực đang phập phồng vì kiệt sức.
Thẩm Quân đứng đó, im lặng quan sát. Ánh mắt ông không chỉ dừng lại ở tấm bia, mà còn thèm khát lướt qua vòng eo con kiến đang run rẩy của cô. Sự dạy bảo nghiêm khắc này là cách ông bảo vệ cô, nhưng nhìn Vy khổ luyện cũng là một loại kích thích tột độ đối với bản năng săn mồi của ông.
Sau hai tiếng đồng hồ, viên đạn cuối cùng găm thẳng vào giữa hồng tâm. Vy buông súng, cơ thể lảo đảo vì mệt mỏi. Cô quay lại nhìn ông, đôi mắt đẫm nước nhưng đầy vẻ thách thức: "Xong rồi... chú hài lòng chưa?"
Quân không nói gì, ông chậm rãi tiến lại gần. Khi chỉ còn cách cô vài cm, ông bất ngờ túm lấy eo Vy, nhấc bổng cô lên đặt ngồi lên chiếc bàn gỗ dài dùng để để vũ khí. Những băng đạn dự phòng bị gạt sang một bên, rơi xuống sàn tạo nên những tiếng keng keng chói tai.
"Em vừa gọi tôi là gì?" Quân gằn giọng, bàn tay ông luồn vào dưới lớp áo tập đã đẫm mồ hôi, mơn trớn làn da nóng hổi của cô.
"Cháu... sếp... Thẩm Quân..." Vy hổn hển, nhịp tim đập loạn xạ.
"Em học rất tốt, nhưng có vẻ chưa học được cách giữ cái miệng cho ngoan," Quân cúi xuống, nụ hôn của ông mang theo vị mặn của mồ hôi và sự nồng nàn của dục vọng. Ông không hề dịu dàng, nụ hôn như muốn nuốt chửng lấy sự phản kháng cuối cùng của cô.
Bàn tay Quân di chuyển xuống dưới, thô bạo xé toạc lớp quần tập bó sát của Vy. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt bàn gỗ và hơi nóng từ cơ thể Quân khiến Vy rên rỉ thành tiếng. Không có bất kỳ màn dạo đầu nào, Quân tháo thắt lưng, gạt phăng mọi rào cản và tiến vào cô bằng một cú thúc mãnh liệt ngay trên sàn tập bắn.
"Ah... Quân... chậm lại..." Vy ngửa cổ ra sau, bàn tay bấu chặt vào bờ vai rộng lớn của ông.
"Đây là phần thưởng cho việc trúng hồng tâm," Quân thở dốc, giọng nói khàn đặc. "Dạy dỗ em là việc của tôi, nhưng nuông chiều em... cũng là đặc quyền của tôi."
Dưới ánh đèn huỳnh quang mờ ảo của phòng tập, Thẩm Quân như một con mãnh thú đang ngốn ngấu con mồi của mình. Mỗi nhịp điệu của ông đều mạnh mẽ, dứt khoát như những phát súng ông vừa dạy cô. Vy không còn sức để phản kháng, cô hoàn toàn buông xuôi, để mặc cho sự chiếm hữu tàn bạo của người đàn ông này cuốn cô vào cơn lốc khoái lạc.
Tiếng va chạm da thịt hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Quân và tiếng rên rỉ đứt quãng của Vy tạo nên một bản nhạc dâm mỹ trong không gian đầy súng đạn. Trong lúc cao trào, Quân ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp đầy quyền lực:
"Nhớ lấy, Vy. Trên sàn tập, tôi là thầy của em. Trên giường, tôi là chủ của em. Còn ngoài kia... tôi là cái chết của bất cứ kẻ nào dám chạm vào em."
Trận mây mưa kéo dài cho đến khi Vy hoàn toàn lả đi trong vòng tay ông. Quân bế cô dậy, chiếc áo tập rách rưới không còn che nổi thân hình nóng bỏng đầy những dấu vết hoan lạc. Ông nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập một sự sủng ái đến cực đoan.
Vy hiểu rằng, sự "dạy dỗ" này của Thẩm Quân thực chất là một sợi xích vô hình, trói buộc cô vào thế giới đẫm máu của ông, nơi mà khoái lạc và sự nguy hiểm luôn song hành. Cô mệt mỏi tựa đầu vào ngực ông, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của gã mafia, thầm hiểu rằng cuộc đời tiểu thư nhung lụa đã vĩnh viễn kết thúc, nhường chỗ cho một tương lai đầy bão tố bên cạnh kẻ điên này.