Cơn mưa rào bất chợt của thành phố đổ xuống, quất mạnh vào cửa kính chiếc Maybach đang lao vun vút trong màn đêm. Bên trong xe, không gian im lặng đến ngạt thở, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Quân và mùi hương mời gọi tỏa ra từ cơ thể Hạ Vy.
Vừa bước vào sảnh biệt thự, Thẩm Quân không đợi người hầu kịp cúi chào, ông thô bạo nắm lấy cổ tay Vy, kéo cô lên tầng hai. Cánh cửa phòng ngủ bằng gỗ sồi nặng nề đóng sầm lại, khóa chặt hai thế giới.
"Chú... chú làm cháu đau," Vy khẽ thốt lên khi bị ông ném mạnh xuống chiếc giường lớn phủ ga lụa xám.
Thẩm Quân không nói một lời, ông tháo thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe khô khốc và đáng sợ. Ông thong dong cởi bỏ áo vest, rồi đến sơ mi, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những múi cơ săn chắc đang phập phồng vì cơn giận lẫn dục vọng. Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên những vết sẹo cũ trên vai ông, khiến ông trông giống như một con thú săn mồi thực thụ.
"Đau sao? Khi em mặc chiếc váy đó và lượn lờ trước mặt lũ khốn kia, em có nghĩ đến cảm giác của tôi không?" Quân bước tới, quỳ một gối lên giường, áp sát cơ thể đồ sộ của mình lên người Vy.
Ông dùng chiếc thắt lưng da trói hai tay cô vào đầu giường. Vy hơi hoảng sợ nhưng sâu trong đôi mắt cô lại là sự hưng phấn tột độ. Cô thích cách người đàn ông này mất kiểm soát vì mình.
"Em muốn tôi chạm vào em... đúng không?" Quân thầm thì, bàn tay thô ráp của ông lướt từ cổ chân, qua bắp đùi trắng muốt rồi dừng lại ở nơi nhạy cảm nhất.
Dù qua lớp vải mỏng manh đã rách tơi tả, ông vẫn cảm nhận được sự ẩm ướt nồng nàn của cô. Quân không vội vàng. Ông dùng những ngón tay đầy kinh nghiệm trêu đùa, xoa nắn cho đến khi Vy phải cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
"Ah... Thẩm Quân... đừng tra tấn em nữa..."
"Đây không phải tra tấn, đây là dạy dỗ," Quân gằn giọng.
Ông cúi xuống, nụ hôn của ông mãnh liệt như muốn nuốt chửng cô. Lưỡi ông càn quét khắp khoang miệng Vy, chiếm đoạt từng chút dưỡng khí. Cùng lúc đó, ông thô bạo giật phăng phần còn lại của chiếc váy lụa. Vy nằm đó, hoàn toàn trần trụi dưới ánh mắt thiêu đốt của người đàn ông quyền lực nhất thành phố.
Quân không kìm nén thêm một giây nào nữa. Ông tách rộng đôi chân thon dài của cô, tiến vào bằng một cú thúc mạnh mẽ và đầy chiếm hữu. Vy thét lên một tiếng, đầu ngón chân co quắp lại. Cảm giác bị lấp đầy bởi sự cứng rắn và nóng bỏng của ông khiến cô vừa đau đớn vừa sung sướng đến mức phát điên.
Tiếng mưa ngoài kia càng lúc càng lớn, hòa cùng tiếng va chạm của da thịt và tiếng ga trải giường bị vò nát. Thẩm Quân như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự phản kháng của Vy. Ông thúc vào sâu nhất có thể, mỗi nhịp điệu đều như muốn khảm sâu hình bóng mình vào linh hồn cô.
"Nói đi, em là của ai?" Quân thở dốc, mồ hôi từ trán ông rơi xuống bầu ngực phập phồng của cô.
"Em... em là của chú... của một mình Thẩm Quân..." Vy nức nở, vòng tay bị trói cố gắng ôm lấy bờ vai rộng lớn của ông.
Đêm đó, cơn mưa không bao giờ dứt, và sự dâng hiến của Vy cũng vậy. Cô nhận ra rằng, một khi đã sa vào vòng tay của kẻ điên này, cô sẽ mãi mãi không thể thoát ra, và cô tình nguyện chết chìm trong sự chiếm hữu tàn bạo đó.