Ánh nắng buổi sớm mai len lỏi qua những kẽ hở của tấm rèm nhung dày nặng, nhảy múa trên mặt sàn gỗ bóng loáng của căn phòng ngủ xa hoa. Không khí bên trong vẫn còn vương vấn mùi hương nồng đậm của cuộc hoan lạc đêm qua: mùi gỗ đàn hương trầm mặc của Thẩm Quân quyện chặt vào mùi xạ hương ngọt lịm, mời gọi của Hạ Vy.
Vy khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức âm ỉ từ vùng thắt lưng lan tỏa khắp cơ thể khiến cô khẽ cau mày. Cô cảm nhận được một sức nặng to lớn đang đè ép bên sườn mình. Một cánh tay rắn chắc, đầy những khối cơ bắp ẩn chứa sức mạnh bộc phát, đang vòng qua eo cô, kéo sát cô vào lồng ngực vững chãi như một bức tường đồng vách sắt.
Thẩm Quân vẫn chưa tỉnh. Khi ngủ, gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng, tàn nhẫn của gã mafia trông bình thản đến lạ thường. Vy nghiêng người, đôi mắt tràn đầy sự si mê lướt qua sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cương nghị và cả những vệt sẹo mờ trên bắp tay ông – những dấu ấn của một cuộc đời sương gió. Cô đưa ngón tay thon dài, nhẹ nhàng mơn trớn lồng ngực rộng lớn của ông, nơi trái tim đang đập từng nhịp trầm ổn, mạnh mẽ.
“Cháu nhìn đủ chưa?”
Giọng nói trầm thấp, khàn đặc vì mới ngủ dậy của Thẩm Quân vang lên khiến Vy giật mình. Ông vẫn nhắm mắt, nhưng bàn tay đang đặt trên eo cô đột ngột siết chặt, khiến bầu ngực căng tròn của cô ép sát vào da thịt nóng rực của ông.
“Cháu chỉ đang thắc mắc, một người như chú khi ngủ cũng có thể trông... hiền lành thế này sao?” Vy khẽ cười, giọng nói pha chút nũng nịu của kẻ vừa trải qua một đêm được nuông chiều.
Thẩm Quân mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn xoáy vào cô, trong đó không còn vẻ ngái ngủ mà là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Ông lật người, đè trọn vóc dáng nhỏ bé của Vy dưới thân mình. Chiếc chăn lụa trượt xuống, để lộ những dấu hôn đỏ thẫm rải rác trên làn da trắng ngần của Vy như những đóa hoa trà nở rộ trong đêm.
“Hiền lành sao?” Quân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ nguy hiểm đầy quyến rũ. Ông cúi xuống, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô, dùng răng day nhẹ. “Hạ Vy, đừng bao giờ nhầm lẫn sự chiếm hữu của tôi với lòng tốt. Em biết cái giá của việc trêu đùa với quỷ dữ rồi mà.”
Bàn tay ông lại bắt đầu chuyến hành trình quen thuộc, vuốt ve những đường cong mà ông đã thuộc lòng từng milimet vào đêm qua. Vy thở dốc, cảm giác hưng phấn lại nhen nhóm nơi bụng dưới. Nhưng ngay khi môi họ sắp chạm nhau, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên từ chiếc bàn cạnh giường.
Màn hình hiện lên hai chữ: "Ba".
Cả không gian như đông cứng lại. Sự nồng nàn vừa rồi tan biến, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ. Vy cảm thấy tim mình đập liên hồi, cô nhìn Thẩm Quân, rồi nhìn chiếc điện thoại đang rung bần bật.
Thẩm Quân thong thả ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, để lộ cơ thể vạm vỡ đầy phong trần. Ông không hề lo lắng, trái lại còn thản nhiên cầm bao thuốc lá trên bàn, châm một điếu. Làn khói trắng mờ ảo bao phủ lấy gương mặt ông, che giấu đi những cảm xúc phức tạp.
“Nghe đi,” Quân ra lệnh, giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Vy run rẩy cầm máy, cố gắng điều chỉnh giọng nói cho thật tự nhiên: “Vâng, ba... Cháu nghe đây.”
“Vy à? Sao giờ này con mới nghe máy? Tối qua con ngủ lại nhà bạn à?” Giọng của Hạ Tổng – ba của Vy – vang lên đầy sự quan tâm nhưng cũng không kém phần uy nghiêm.
“Vâng... tối qua tụi con chơi hơi muộn, nên con ngủ lại nhà Linh luôn. Ba có chuyện gì không ạ?” Vy liếc nhìn Thẩm Quân. Ông đang cầm một lọn tóc của cô, đưa lên mũi ngửi một cách đầy khiêu khích, rồi bất ngờ đặt một nụ hôn lên vai cô ngay khi cô đang nói chuyện. Vy phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng kêu.
“Ba mới gọi cho Quân. Cậu ấy nói tối qua con có ghé công ty gặp cậu ấy để hỏi về việc thực tập, nhưng rồi con đi đâu cậu ấy cũng không rõ. Ba muốn nhắc con, chơi bời gì thì cũng phải giữ chừng mực. Đừng có làm phiền chú Quân quá, cậu ấy bận lắm.”
Vy cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô nhìn người đàn ông đang thản nhiên hút thuốc bên cạnh – người mà ba cô gọi là "cậu ấy" với đầy sự tin tưởng. Sự phản bội này mang lại cho cô một cảm giác tội lỗi điên cuồng nhưng cũng kích thích đến lạ lùng.
“Con biết rồi... Con sẽ không làm phiền chú ấy nữa đâu.”
“Ừ, tối nay về nhà ăn cơm nhé. Ba có mời Quân qua bàn công việc. Con cũng nên ở nhà để học hỏi.”
Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Vy buông máy, hơi thở vẫn còn dồn dập. Cô quay sang nhìn Thẩm Quân, ông đang dập điếu thuốc, đôi mắt hiện lên vẻ giễu cợt.
“Nghe thấy không? Ba em muốn tôi qua nhà ăn cơm.” Quân với tay lấy chiếc áo choàng tắm bằng lụa khoác lên người, phong thái lịch lãm lại trở về, nhưng ánh mắt nhìn Vy vẫn tràn đầy dục vọng chiếm đoạt.
“Chú Quân... chúng ta đang chơi với lửa thực sự rồi,” Vy thào thào, cô bò tới, ôm lấy thắt lưng ông từ phía sau.
Quân xoay người lại, nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự tàn nhẫn của mình: “Lửa sao? Hạ Vy, em nên nhớ, chính em là người châm ngòi. Bây giờ lửa đã cháy thành rừng, em nghĩ tôi sẽ để em dập tắt nó dễ dàng vậy sao?”
Ông cúi xuống, lần này nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cảnh cáo. Nó sâu đến mức khiến Vy cảm thấy phổi mình như hết dưỡng khí. Ông buông cô ra, đứng dậy bước vào phòng tắm, bỏ lại một câu nói lạnh lùng nhưng đầy sức nặng:
“Chuẩn bị đi. Tối nay, chúng ta sẽ cùng nhau diễn một vở kịch thật hay trước mặt ba em. Và nhớ cho kỹ... từng cái chạm tay dưới gầm bàn, từng ánh mắt lén lút, đều là hình phạt của em vì đã dám nói dối ông ấy.”
Vy nằm dài trên giường, nhìn theo bóng dáng cao lớn của ông. Sự sợ hãi và hưng phấn đan xen khiến cô run rẩy. Cô biết, tối nay tại ngôi nhà của mình, dưới ánh mắt của ba cô, một trò chơi nguy hiểm và nóng bỏng hơn gấp bội sẽ bắt đầu. Sự nghi ngờ của người cha, sự chiếm hữu của gã mafia và dục vọng của chính cô sẽ tạo nên một bữa tiệc đầy tội lỗi.
Vy khẽ liếm môi, mùi vị của Thẩm Quân vẫn còn vương lại. Cô tự nhủ, nếu đây là địa ngục, cô cũng nguyện ý cùng ông chìm xuống tận cùng.