Căn phòng ăn của biệt thự họ Hạ được trang hoàng theo phong cách cổ điển, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp nhưng lại khiến Hạ Vy cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Trên bàn, những món Âu cầu kỳ được bày biện tinh tế, nhưng tâm trí cô hoàn toàn không đặt vào đồ ăn.
Thẩm Quân ngồi đối diện với ba cô – Hạ Tổng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, cổ tay áo xắn cao để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt giá và khí chất thâm trầm, áp đảo. Mỗi cử động của ông, từ cách cầm dao nĩa đến cách nhấp rượu vang, đều toát lên sự đĩnh đạc của một kẻ nắm quyền lực trong tay.
“Cậu Quân này, dự án cảng biển ở phía Nam lần này thực sự phải nhờ cậy vào sự can thiệp của cậu. Giới chức trách bên đó họ nể mặt cậu hơn tôi nhiều.” Hạ Tổng cười hào hứng, rót thêm rượu vào ly của Thẩm Quân.
“Hạ huynh quá lời rồi, chuyện của anh cũng là chuyện của tôi.” Quân trả lời bằng chất giọng trầm thấp, đôi mắt ông khẽ lướt qua Vy – người đang ngồi ngay cạnh ông thay vì ngồi đối diện như mọi khi.
Vy hôm nay mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích mỏng manh. Chiếc váy có đường xẻ tà rất cao, đủ để lộ ra cặp đùi trắng ngần mỗi khi cô khẽ cử động. Dưới ánh đèn, làn da cô mịn màng như sứ, và sự căng thẳng khiến đôi gò bồng đảo phập phồng rõ rệt.
Bất ngờ, Vy cảm thấy một sức nóng áp sát vào đùi mình dưới lớp khăn trải bàn dài chạm đất. Bàn tay to lớn, thô ráp của Thẩm Quân thản nhiên đặt lên đùi cô. Vy giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc nĩa trên tay. Cô trố mắt nhìn ông, nhưng Quân vẫn đang điềm nhiên đối thoại với ba cô, gương mặt không một chút biến sắc.
“Vy, sao con không ăn đi? Không hợp khẩu vị à?” Hạ Tổng ân cần hỏi.
“Dạ... không ạ, con hơi mệt chút thôi.” Vy cố gắng giữ giọng ổn định, nhưng hơi thở đã bắt đầu trở nên dồn dập.
Bàn tay của Quân không dừng lại ở đó. Những ngón tay dài, đầy quyền lực của ông bắt đầu thong thả di chuyển ngược lên phía trên, luồn qua mép váy xẻ cao. Ông dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn làn da nhạy cảm ở đùi trong của cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng.
“Cháu Vy có vẻ hơi xanh xao, chắc là do áp lực thực tập ở chỗ tôi lớn quá chăng?” Quân đột ngột lên tiếng, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Vy, đầy ý vị giễu cợt.
“À, con bé này còn non nớt, có gì cậu cứ dạy bảo thẳng tay.” Hạ Tổng cười lớn, hoàn toàn không hay biết kịch hay đang diễn ra ngay dưới tầm mắt mình.
Bàn tay Quân tiến sâu hơn, chạm vào vùng cấm địa vốn đã sớm ẩm ướt vì sự kích thích của nỗi sợ hãi và dục vọng. Ông dùng ngón cái thô ráp miết mạnh lên hạt ngọc nhạy cảm qua lớp quần lót ren mỏng manh. Vy run rẩy dữ dội, đôi môi đỏ mọng mím chặt để ngăn cản tiếng rên rỉ sắp bật ra. Cô dùng tay trái nắm chặt lấy đùi mình, cố gắng đẩy bàn tay tội lỗi kia ra nhưng sức lực của cô hoàn toàn vô dụng trước sự cứng rắn của ông.
“Ưm...” Một tiếng rên nhỏ thoát ra qua kẽ răng.
“Con sao vậy Vy?” Hạ Tổng nhíu mày.
“Con... con bị chuột rút thôi ba.” Vy đổ mồ hôi hột, gương mặt đỏ bừng. Cô nhìn sang Quân, ánh mắt đầy sự van nài, nhưng ông chỉ khẽ nhếch môi.
Ngón tay của Quân đột ngột luồn vào bên trong lớp ren, trực tiếp tiếp xúc với sự nồng nàn, nóng hổi của cô. Ông bắt đầu đưa đẩy nhịp nhàng, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Sự tương phản giữa không gian trang trọng, cuộc trò chuyện nghiêm túc của ba cô và sự chiếm đoạt dâm mỹ dưới gầm bàn khiến Vy đạt đến đỉnh điểm của sự kích thích. Cô cảm thấy vùng bụng dưới thắt lại, mật ngọt tuôn ra ướt đẫm những ngón tay của ông.
Thẩm Quân cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt của cô gái bên cạnh. Ông thu tay về, nhưng trước khi rút ra, ông cố tình miết mạnh một cái cuối cùng khiến Vy su suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
Ông thản nhiên dùng khăn ăn lau nhẹ bàn tay dưới gầm bàn, sau đó nâng ly rượu vang lên hướng về phía Hạ Tổng: “Dạy bảo con gái anh là vinh hạnh của tôi. Tôi hứa... sẽ khiến cô bé ‘trưởng thành’ nhanh thôi.”
Bữa tối kết thúc trong sự hài lòng của Hạ Tổng, nhưng đối với Vy, đó là một cuộc tra tấn ngọt ngào nhất mà cô từng trải qua. Khi ba cô vào thư viện lấy tài liệu, Quân ép Vy vào góc tối của hành lang, mùi rượu vang và mùi thuốc lá bao vây lấy cô.
“Hôm nay em biểu hiện rất tốt,” ông thì thầm, bàn tay vẫn còn vương mùi hương của cô nhẹ nhàng vuốt ve môi cô. “Lên phòng chờ tôi. Tôi muốn kiểm tra xem em còn ‘chuột rút’ không.”