Tiếng bước chân của ba cô – Hạ Tổng – dần xa khuất sau cánh cửa thư viện ở cuối hành lang. Không gian chìm vào sự yên tĩnh đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ thụ. Hạ Vy nhanh chóng lẻn về phòng mình, tim đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô khóa chốt cửa, lưng tựa sát vào gỗ, cố gắng hít thở để bình ổn lại sự hưng phấn tột độ từ bữa tối vừa rồi.
Nhưng chưa đầy hai phút sau, cửa sổ ban công vốn khép hờ bỗng bị đẩy mạnh. Một bóng đen cao lớn lách vào, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi khói thuốc nồng đậm. Thẩm Quân xuất hiện, gương mặt ông ẩn hiện dưới ánh trăng mờ, trông vừa lịch lãm lại vừa nguy hiểm tột độ.
"Chú... ba cháu đang ở ngay tầng dưới!" Vy thào thào, nhưng đôi mắt cô lại rực cháy sự khao khát.
"Chính vì ông ấy ở dưới, nên trò chơi này mới thú vị, phải không?" Quân tiến tới, đôi giày tây nện trên thảm không phát ra tiếng động, nhưng áp lực từ vóc dáng đồ sộ của ông khiến Vy cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.
Ông không nói thêm lời nào, thô bạo xoay người Vy lại, ép mặt cô vào cánh cửa phòng – nơi mà chỉ cần ba cô bước lên cầu thang là có thể nghe thấy mọi âm thanh bên trong. Quân kéo chiếc váy lụa xanh của cô lên tận eo, để lộ cặp đùi trắng ngần vẫn còn dính chút mật ngọt từ bàn tay ông lúc ở phòng ăn.
"Chú Quân... ah..." Vy rên rỉ khi cảm nhận được sự cứng rắn, nóng bỏng của ông áp sát từ phía sau.
"Suỵt. Im lặng nếu em không muốn ba mình mở cửa bước vào," Quân thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy đe dọa. Ông một tay bịt chặt miệng cô, tay kia tháo dây lưng, tiếng kim loại lạch cạch vang lên trong đêm tối khiến không khí càng thêm kích thích.
Ông không hề dạo đầu thêm nữa. Thẩm Quân tách rộng chân Vy, từ phía sau đâm sầm vào bằng một cú thúc mãnh liệt. Vy trợn tròn mắt, đầu ngón tay bấu chặt vào cánh cửa gỗ đến trắng bệch. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột trong sự lén lút khiến cô vừa sợ hãi vừa sung sướng đến mức da đầu tê dại.
Tiếng va chạm da thịt bành bạch vang lên đều đặn, bị át đi phần nào bởi tiếng gió lùa qua ban công. Thẩm Quân như một con thú hoang dã, ông không hề nương tay. Mỗi lần thúc tới, ông đều cố tình ép sát ngực mình vào lưng cô, hơi thở nóng rực phả vào gáy Vy.
"Nói đi... cảm giác lừa dối ba mình ngay trong căn nhà này thế nào?" Quân gằn giọng, bàn tay ông bóp chặt lấy bầu ngực phập phồng của cô qua lớp vải váy.
"Em... em thích... ah... Quân... mạnh hơn nữa..." Vy nức nở, tiếng rên được kìm nén trong lòng bàn tay ông chỉ còn là những âm thanh ư ử đầy dâm mỹ.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của Hạ Tổng bỗng vang lên. Ông đang đi kiểm tra các phòng trước khi đi ngủ.
Cộc... cộc... cộc...
Tiếng giày nện trên sàn gỗ mỗi lúc một gần. Vy đứng hình, cơ thể cô co thắt lại vì sợ hãi. Quân cũng dừng lại, nhưng ông không rút ra, trái lại còn cố tình nhấn sâu hơn, giữ nguyên tư thế đó.
"Vy à? Con ngủ chưa?" Tiếng Hạ Tổng vang lên ngay sát bên kia cánh cửa.
Vy cảm nhận được lồng ngực của Thẩm Quân đang rung lên vì tiếng cười khẩy thầm lặng. Ông ác ý khẽ di chuyển, khiến cô phải cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên.
"Dạ... con... con ngủ rồi ba..." Vy cố gắng giữ giọng không run rẩy, dù bên dưới đang bị ông hành hạ đến mức sắp tan chảy.
"Ừ, ngủ sớm đi con."
Đợi cho đến khi tiếng bước chân của ba cô xa dần và tiếng cửa phòng đối diện đóng lại, Thẩm Quân mới buông tay khỏi miệng cô. Ông xoay người Vy lại, nhấc bổng cô lên, để đôi chân cô quấn chặt lấy thắt lưng mình và tiếp tục cuộc hành trình dang dở với sự cuồng nhiệt gấp bội.
"Em thật là một con quỷ nhỏ dối trá," Quân thì thầm, nụ hôn của ông rơi xuống như mưa trên mặt cô.
Đêm đó, trong căn phòng vốn là nơi an toàn nhất của Vy, cô đã hoàn toàn đánh mất mình dưới thân xác của kẻ mafia tàn nhẫn. Sự tội lỗi quyện cùng khoái lạc cực hạn tạo nên một liều thuốc độc gây nghiện, khiến cô hiểu rằng mình đã vĩnh viễn không thể quay đầu.