MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRanh Giới Sau Giờ HọcChương 1

Ranh Giới Sau Giờ Học

Chương 1

1,256 từ · ~7 phút đọc

Căn biệt thự cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của quận Tây Hồ không giống như những gì Mộc Miên tưởng tượng về nơi ở của một người đàn ông giàu có. Nó không lấp lánh ánh đèn chùm hay sặc mùi tiền bạc, mà bao phủ bởi một lớp rêu phong của thời gian và hơi thở của nghệ thuật kiến trúc cổ điển. Tiếng chuông cửa vang lên, khô khốc và lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch của một chiều cuối thu xám xịt.

Mộc Miên siết chặt quai chiếc túi vải bạt đã bạc màu, nơi đựng vài tuýp màu nước và những cây cọ vẽ thân thuộc. Cô hít một hơi sâu, mùi hoa sữa nồng nàn từ đầu ngõ dường như vẫn còn vương trên tóc, đối lập hoàn toàn với mùi gỗ mục và hơi ẩm tỏa ra từ phía sau cánh cổng sắt nặng nề. Khi cánh cửa gỗ lớn mở ra, người đón cô không phải là quản gia hay người giúp việc, mà là một người đàn ông với vóc dáng cao lớn, che khuất cả ánh sáng mờ nhạt ngoài sảnh.

“Cô là Mộc Miên?”

Giọng nói của anh trầm, đục và có độ vang như tiếng đàn cello lâu ngày không sử dụng. Miên ngước mắt lên, và trong một khoảnh khắc, nhịp tim của cô bỗng chốc lỗi một nhịp. Trịnh Khải không mặc vest như những hình ảnh hiếm hoi cô thấy trên tạp chí kiến trúc. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám khói xắn tay lộn xộn, để lộ đôi cánh tay rắn chắc với những đường gân xanh ẩn hiện dưới làn da hơi ngăm.

“Vâng, chào anh. Tôi đến theo lịch hẹn dạy vẽ cho bé An.”

Anh lùi lại một bước, ra hiệu cho cô vào nhà. Bước chân của Miên dẫm lên sàn gỗ lim cũ kỹ, tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ như tiếng thì thầm. Căn nhà này quá rộng so với một người đàn ông và một đứa trẻ. Không khí bên trong đặc quánh mùi gỗ tuyết tùng và mùi cà phê đắng – một thứ hương vị nam tính, trầm mặc và có phần hơi áp chế.

Trịnh Khải dẫn cô đi xuyên qua dãy hành lang dài, nơi những bức phác thảo công trình được đóng khung treo dọc lối đi. Cô không nhịn được mà quan sát tấm lưng rộng của anh. Cách anh bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực khiến không gian xung quanh dường như thu nhỏ lại. Anh dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng kính mờ, khẽ đẩy vào.

“Thư phòng này sẽ là nơi học của hai cô cháu. Tôi thường làm việc ở đây, nếu cô không phiền.”

Miên hơi khựng lại. Cô cứ ngỡ mình sẽ dạy trong phòng của trẻ con. Việc phải ở chung một không gian kín với một người đàn ông lạ mặt như anh khiến cô cảm thấy có chút không tự nhiên. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt nâu thâm trầm, sâu hoắm như hồ nước không đáy của Khải, cô lại không thể thốt ra lời từ chối.

“Tôi không phiền.”

Khải gật đầu, anh tiến lại phía bàn làm việc của mình, đặt ly cà phê còn nghi ngút khói xuống. Vô tình hay hữu ý, khi anh nghiêng người để lấy một tập hồ sơ, cánh tay anh lướt qua bả vai của Miên. Chỉ là một cú chạm nhẹ qua lớp áo cotton mỏng, nhưng cô cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến những sợi lông tơ trên cánh tay khẽ dựng đứng. Anh quá nóng, hay do căn phòng này quá lạnh?

Cảm giác ấy càng rõ rệt hơn khi anh cúi xuống gần để chỉ cho cô vị trí giá vẽ đã được chuẩn bị sẵn. Mùi nước hoa của anh – một sự kết hợp giữa mùi thuốc lá nhạt và hổ phách – bao vây lấy khứu giác của cô. Ở khoảng cách này, Miên có thể thấy rõ những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt anh, minh chứng của một người đàn ông đã đi qua đủ những thăng trầm để trở nên điềm tĩnh đến đáng sợ.

“Bé An đang ngủ trưa, khoảng mười phút nữa con bé sẽ xuống. Cô có muốn uống gì không?” Anh hỏi, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi đôi môi đang hơi mím lại của cô.

“Cảm ơn anh, tôi không cần.”

Miên vội vàng ngồi xuống ghế, mở túi lấy bộ đồ nghề để che giấu sự bối rối. Cô cảm nhận được ánh nhìn của Khải vẫn đang đặt trên người mình. Nó không phải là cái nhìn suồng sã của những kẻ tò mò, mà là sự quan sát sắc sảo của một kiến trúc sư đang đánh giá một bản vẽ đẹp. Anh chậm rãi đi về phía cửa sổ lớn, đứng quay lưng lại với cô, nhìn ra khu vườn xơ xác lá vàng.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của thư phòng, bóng của anh đổ dài trên sàn gỗ, chạm đến tận chân ghế của cô. Sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, nó choán hết tâm trí của Miên, khiến cô loay hoay mãi không thể sắp xếp xong những tuýp màu. Trong không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của nhau, Khải đột ngột lên tiếng:

“Mộc Miên… tên cô rất đẹp. Nhưng tôi thấy trong tranh của cô, màu sắc thường không dịu dàng như cái tên ấy.”

Miên ngẩn người, cô không ngờ anh đã tìm hiểu về tác phẩm của mình trước khi thuê cô. Cô ngước lên, bắt gặp anh cũng đang xoay người lại. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà hắt qua khung cửa, tạo thành một quầng sáng bao quanh dáng người cao lớn ấy, khiến gương mặt anh nửa tối nửa sáng, đầy bí ẩn.

“Nghệ thuật là để giải tỏa, không phải để đặt tên, thưa anh.” Cô đáp lại, cố giữ giọng mình thật bình thản.

Một nụ cười rất nhạt, gần như không thể thấy, xuất hiện trên môi Trịnh Khải. Anh tiến lại gần, bàn tay dài và gân guốc chậm rãi chạm vào một tuýp màu đỏ thẫm trên bàn của cô, xoay nhẹ nó.

“Vậy thì tôi hy vọng, sự ‘không dịu dàng’ đó sẽ mang lại cảm hứng cho con gái tôi. Hoặc có lẽ… cho cả căn nhà tẻ nhạt này nữa.”

Khi anh rút tay lại, ngón tay anh vô tình quệt qua mu bàn tay của Miên. Một cảm giác mềm mại nhưng đầy sức mạnh. Làn da cô trắng sứ đối lập hoàn toàn với sắc da thẫm màu của anh. Sự va chạm ấy chỉ diễn ra trong chưa đầy một giây, nhưng đủ để khiến bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh và thiếu oxy trầm trọng.

Tiếng bước chân nhỏ xíu từ trên lầu vọng xuống, cắt đứt sợi dây căng thẳng vô hình đang kéo căng giữa hai người. Miên thở phào một cách thầm kín, trong khi Trịnh Khải thu hồi ánh mắt, quay trở lại với dáng vẻ lịch thiệp và lạnh lùng như lúc ban đầu.

Nhưng cả hai đều biết, ranh giới của sự xã giao đã bị nứt ra một khe nhỏ ngay từ những phút giây đầu tiên ấy. Dưới bóng đèn vàng của thư phòng, một trò chơi trốn tìm của cảm xúc đã chính thức bắt đầu.