MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRanh Giới Sau Giờ HọcChương 2

Ranh Giới Sau Giờ Học

Chương 2

1,569 từ · ~8 phút đọc

Tiếng bước chân lon ton của bé An dừng lại ngay trước cửa thư phòng. Cô bé bảy tuổi có đôi mắt tròn xoe, mang nhiều nét thanh tú của người cha nhưng lại phảng phất một nỗi buồn sâu kín. Sự xuất hiện của đứa trẻ giống như một luồng gió mát thổi vào căn phòng đang đặc quánh sự căng thẳng giữa hai người lớn.

Trịnh Khải khẽ vươn tay, xoa đầu con gái một cách âu yếm. Hành động ấy diễn ra rất tự nhiên, nhưng Mộc Miên lại thấy nó mang một vẻ tương phản kỳ lạ. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ hợp với việc cầm thước kẻ bản vẽ thô cứng hay những lần đụng chạm đầy ẩn ý vừa rồi, giờ đây lại dịu dàng đến mức khiến người ta phải tan chảy.

“An, đây là cô Miên. Từ hôm nay cô sẽ dạy con vẽ.”

Cô bé lễ phép chào, rồi lặng lẽ ngồi vào chiếc ghế gỗ đã được kê sẵn. Buổi học đầu tiên bắt đầu trong sự im lặng lạ lùng. Trịnh Khải không rời đi như Miên hằng mong đợi. Anh thản nhiên ngồi xuống chiếc bàn làm việc rộng lớn phía đối diện, lật mở một xấp bản vẽ kỹ thuật. Tiếng sột soạt của giấy cao cấp chạm vào mặt gỗ lim thỉnh thoảng lại vang lên, đều đặn và khô khốc.

Mộc Miên cố gắng tập trung vào việc hướng dẫn bé An những nét vẽ căn bản. Cô cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé, nắn nót từng đường cong. Thế nhưng, cô có thể cảm nhận rõ mồn một ánh mắt của người đàn ông phía đối diện thỉnh thoảng lại rời khỏi bản thiết kế để dừng lại trên người cô. Không phải là cái nhìn lén lút, mà là một sự quan sát công khai, trầm lặng và đầy sức nặng.

“Cô Miên này, tại sao màu trời lại không phải là màu xanh?” Bé An ngước lên hỏi, chỉ vào bức tranh mẫu mà Miên vừa phác thảo.

Miên mỉm cười, giọng cô dịu lại như tiếng lá rụng: “Bởi vì đôi khi bầu trời cũng biết buồn, An ạ. Khi nó buồn, nó sẽ có màu tím pha chút xám bạc, giống như lúc cơn mưa sắp tới vậy.”

“Nỗi buồn cũng có màu sắc sao?”

Câu hỏi ngây ngô của đứa trẻ khiến không gian bỗng chốc lặng đi. Miên định trả lời, nhưng một giọng nói trầm thấp từ phía sau bàn làm việc đã cướp lời cô:

“Có chứ. Đôi khi nó là màu xám của những bức tường bê tông, hoặc màu đen của một đêm không trăng.”

Trịnh Khải ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm thẳng vào mắt Miên. Có một điều gì đó trong lời nói của anh khiến cô cảm thấy tim mình thắt lại. Đó không đơn thuần là một câu nói bâng quơ, mà giống như một lời tự sự muộn màng. Trong giây phút ấy, Miên nhận ra đằng sau vẻ ngoài thành đạt và lạnh lùng kia là một tâm hồn đang bị bỏ đói những cảm xúc thực thụ.

Thời gian trôi qua chậm chạp dưới ánh đèn vàng. Thư phòng trở nên ngột ngạt hơn khi bóng tối ngoài kia bắt đầu bao trùm lấy khu vườn. Để tránh ánh nhìn của Khải, Miên đứng dậy, đi vòng ra sau lưng bé An để sửa tư thế ngồi cho cô bé. Vì quá chú tâm, cô không nhận ra Trịnh Khải cũng vừa đứng dậy để lấy một cuốn sách trên kệ ngay sát phía sau cô.

Khoảnh khắc Miên lùi lại một bước, lưng cô va thẳng vào lồng ngực vững chãi của anh.

Cú va chạm khiến Miên giật mình, suýt chút nữa là làm đổ lọ nước rửa cọ trên bàn. Một bàn tay to lớn, ấm nóng nhanh chóng vòng qua eo cô để giữ thăng bằng, trong khi tay kia kịp thời chặn lấy lọ nước. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn được tính bằng milimet. Miên có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, xuyên qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt cô.

“Cẩn thận.”

Giọng nói của Khải vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, trầm và đặc biệt nam tính. Hơi thở của anh lướt qua làn tóc mai, khiến tai cô nóng bừng. Miên đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở trở nên dồn dập. Cô có thể nghe thấy nhịp tim mình đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ở vị trí này, cô ngửi thấy rõ hơn mùi gỗ đàn hương quyện với vị đắng của cà phê – một mùi hương mang tính chiếm hữu cực cao.

Khải không buông tay ngay lập tức. Ngón tay anh khẽ siết nhẹ vào eo cô qua lớp vải, một cái siết rất khẽ, như thể đang thăm dò, như thể đang thưởng thức sự run rẩy của cô gái trẻ. Sự đụng chạm này vượt xa giới hạn của một sự cố vô tình. Nó mang theo một loại ám hiệu ngầm mà cả hai đều thấu hiểu nhưng không ai dám gọi tên.

“Cảm… cảm ơn anh.” Miên lắp bắp, vội vàng thoát khỏi vòng tay anh.

Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt Khải đang tối sầm lại. Anh nhìn cô, ánh nhìn sâu thẳm như muốn nhìn thấu vào tận góc khuất nhất của tâm hồn cô. Sự đối lập giữa vẻ ngoài tri thức, lịch thiệp của một kiến trúc sư và sự khao khát thầm kín đang cuộn trào trong đôi mắt ấy khiến Miên cảm thấy vừa sợ hãi, vừa bị thu hút một cách kỳ lạ.

“Cô giáo có vẻ dễ bị giật mình nhỉ?” Khải nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị. Anh buông tay, thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng lòng bàn tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm từ vòng eo mềm mại của cô.

Buổi học kết thúc khi đồng hồ quả lắc trong phòng điểm tám tiếng. Miên vội vàng thu dọn đồ đạc, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi không gian đầy mê hoặc và nguy hiểm này. Nhưng khi cô vừa bước ra đến sảnh, trời bất chợt đổ mưa rào – những cơn mưa cuối thu xối xả và lạnh buốt.

“Mưa lớn thế này cô không về bằng xe máy được đâu.” Khải đứng ở cửa sảnh, tay đút vào túi quần, dáng vẻ nhàn nhã nhưng đầy uy quyền. “Để tôi đưa cô về.”

“Không cần đâu, tôi có thể đợi mưa tạnh…”

“Tôi đưa cô về.” Anh nhắc lại, lần này giọng nói mang tính ra lệnh không thể chối từ.

Miên im lặng bước vào chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ sẵn dưới hiên. Không gian trong xe hẹp và kín đáo hơn nhiều so với thư phòng. Mùi da thuộc mới và mùi nước hoa đặc trưng của anh tràn ngập khoang lái. Khải khởi động máy, chiếc xe từ từ lăn bánh vào màn mưa trắng xóa.

Suốt dọc đường, không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng gạt nước đều đặn và tiếng mưa đập vào mui xe. Qua tấm gương chiếu hậu, Miên thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt của Khải đang quan sát mình. Trong bóng tối của khoang xe, ánh mắt ấy dường như càng trở nên thiêu đốt hơn. Cô vờ nhìn ra cửa sổ, nhưng thực chất tâm trí cô đang đặt hết vào người đàn ông đang cầm lái bên cạnh.

Mỗi khi anh sang số, cánh tay gân guốc ấy lại vô tình sượt qua đầu gối cô. Dù chỉ là một sự tiếp xúc thoáng qua, nhưng nó đủ để khiến không khí trong xe trở nên đặc quánh sự ám muội. Miên cảm thấy đôi môi mình khô khốc, cô khẽ liếm môi, và ngay lập tức, cô nhận ra ánh mắt Khải đã dời xuống, đóng đinh vào hành động nhỏ đó của cô.

Chiếc xe dừng lại trước cổng khu trọ cũ kỹ của Miên. Mưa vẫn chưa dứt. Khải không mở khóa cửa ngay lập tức. Anh quay sang nhìn cô, một tay vẫn đặt trên vô lăng, tay kia tùy ý gác lên thành ghế phía sau đầu cô, tạo thành một tư thế bao vây đầy áp lực.

“Mộc Miên này.” Anh gọi tên cô, âm thanh trầm thấp như tiếng thì thầm của người tình.

“Vâng?” Cô ngước lên, tim đập loạn nhịp.

“Ngày mai… tôi muốn cô đến sớm hơn một chút. Tôi có vài món đồ vẽ cũ của vợ quá cố, có lẽ cô sẽ cần đến chúng.”

Nhắc đến người vợ đã khuất, không khí bỗng chốc chùng xuống. Nhưng cách anh nhìn cô lại không hề có chút gì là tưởng nhớ. Nó là sự khao khát của một kẻ đang chết khát tìm thấy nguồn nước mát lành.

Miên chỉ kịp gật đầu rồi vội vã mở cửa xe chạy vào trong mưa. Cô không dám ngoái đầu lại, bởi cô sợ rằng nếu nhìn lại, cô sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tội lỗi mà người đàn ông ấy đã giăng sẵn. Bước chân cô dẫm lên những vũng nước đục ngầu, nhưng trong lòng cô lại rạo rực một thứ cảm xúc chưa từng có – một sự rung cảm cấm kỵ và đầy gợi cảm.