Đêm đó, Mộc Miên không ngủ được. Tiếng mưa đập vào mái tôn của khu trọ cũ kỹ cứ vang lên đều đặn, như nhịp đập của trái tim cô khi đứng trong vòng tay của Trịnh Khải. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng phảng phất, và cảm giác ấm nóng nơi vòng eo dường như vẫn còn hiện hữu, chân thực đến mức khiến cô rùng mình.
Sáng hôm sau, cô đến biệt thự sớm hơn thường lệ như lời anh dặn. Cơn mưa đêm qua đã gột rửa thành phố, để lại một bầu không khí se lạnh và ẩm ướt. Trịnh Khải đang đứng ngoài hiên, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng mở hai cúc đầu, dáng vẻ phong trần và có chút mệt mỏi như thể cũng vừa trải qua một đêm không ngủ. Trên tay anh là một chiếc hộp gỗ sồi cũ kỹ, bề mặt đã lên nước bóng loáng.
“Cô đến sớm hơn tôi tưởng.” Anh nói, giọng khàn hơn mọi ngày.
“Anh bảo có đồ dùng cần cho buổi dạy, nên tôi không muốn trễ.” Miên cố giữ giọng mình thật chuyên nghiệp, dù ánh mắt cô không tự chủ được mà rơi vào xương quai xanh lộ ra dưới lớp áo sơ mi của anh.
Anh dẫn cô vào thư phòng, nhưng lần này không gian có chút thay đổi. Một vài tấm phủ bụi trên những chiếc kệ cao đã được dỡ bỏ. Anh đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, ra hiệu cho cô lại gần.
“Đây là những thứ vợ tôi từng dùng. Cô ấy cũng là một người yêu màu sắc, nhưng lại không có đủ thời gian để hoàn thành những giấc mơ của mình.”
Miên chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong là những tuýp màu sơn dầu thượng hạng từ Pháp, những cây cọ bằng lông thú mịn màng và một vài cuốn sổ phác thảo đã ố vàng theo thời gian. Cô chạm nhẹ vào những món đồ, cảm nhận được một nỗi buồn man mác. Nhưng ngay khi cô đang chìm đắm trong những món đồ cổ, Trịnh Khải đã tiến lại đứng ngay sát sau lưng cô từ lúc nào.
“Cô thấy chúng thế nào?”
Hơi thở của anh lướt qua gáy cô, khiến những sợi tóc tơ dựng đứng. Miên cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực anh áp sát vào lưng mình, một sự hiện diện không thể ngó lơ. Cô định bước lên phía trước để tạo khoảng cách, nhưng bàn tay của Khải đã nhanh hơn, anh đặt tay lên bàn, vô tình khóa chặt cô trong khoảng không giữa cơ thể anh và mặt bàn gỗ.
“Chúng rất tốt… thực sự là những thứ rất quý giá.” Miên nói, giọng cô run rẩy thấy rõ.
“Vậy thì hãy dùng chúng đi.” Khải cúi xuống thấp hơn, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. “Đừng để chúng chết lặng trong bóng tối như căn nhà này.”
Trong khoảnh khắc ấy, sự im lặng trở nên đáng sợ. Miên có thể nghe thấy cả tiếng nuốt khan của chính mình. Sự cấm kỵ giống như một chất kích thích, vừa khiến cô muốn bỏ chạy, vừa khiến cô muốn lún sâu vào sự che chở đầy áp lực này. Cô xoay người lại, định nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí, nhưng hành động đó lại là một sai lầm.
Khi cô xoay lại, gương mặt cô chỉ cách gương mặt anh vài centimet. Ánh mắt Trịnh Khải lúc này không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy. Nó rực cháy, tối sầm và đầy bản năng chiếm hữu. Ánh mắt ấy dừng lại trên đôi môi đang hơi hé mở của Miên, rồi lại ngước lên nhìn sâu vào đôi mắt đang thảng thốt của cô.
“Mộc Miên, cô có biết là cô đang run không?” Anh thì thầm, bàn tay gân guốc của anh chậm rãi đưa lên, ngón cái vuốt nhẹ dọc theo xương hàm của cô. Làn da thô ráp của người đàn ông chạm vào sự mềm mại của cô gái trẻ tạo nên một sự tương phản mãnh liệt.
Miên cảm thấy chân mình như nhũn ra. “Tôi… tôi chỉ hơi lạnh.”
“Lạnh sao?” Khải khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút tà mị mà cô chưa từng thấy. Anh tiến thêm nửa bước, ép sát cô vào mép bàn. “Vậy để tôi giúp cô ấm hơn.”
Bàn tay anh trượt từ cổ xuống vai, rồi dừng lại ở phía sau gáy cô, khẽ siết nhẹ, buộc cô phải ngước nhìn anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được những tia máu li ti trong mắt anh, dấu hiệu của một sự kìm nén quá mức. Sự khao khát giữa một người đàn ông trưởng thành đầy trải nghiệm và một cô gái trẻ trung, thuần khiết nổ tung như một phản ứng hóa học không thể ngăn cản.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn đột ngột vang lên, xé tan không gian tĩnh mịch.
Khải khựng lại, hơi thở dồn dập của anh phả lên mặt cô một lúc lâu trước khi anh chậm rãi buông tay ra. Anh lùi lại, lấy lại vẻ lạnh lùng như một chiếc mặt nạ sắt, nhưng lồng ngực vẫn còn phập phồng sau lớp áo sơ mi trắng.
“Xin lỗi, tôi có cuộc gọi quan trọng.” Anh nói, giọng nói đã trở lại vẻ chuyên quyền thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn cô trước khi rời đi vẫn chứa đựng một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm.
Miên đứng lại một mình trong thư phòng, đôi tay vẫn còn run rẩy chạm vào nơi anh vừa vuốt ve. Cô nhìn vào chiếc hộp gỗ sồi, rồi nhìn ra cửa sổ nơi bóng dáng cao lớn của anh đang đứng ngoài hành lang nghe điện thoại. Cô biết, mình đã bước qua ranh giới không nên bước. Và từ giây phút này, mỗi buổi học sẽ không còn đơn thuần là dạy vẽ, mà là một cuộc hành trình đi vào vùng cấm của những khao khát trái ngang.
Phía ngoài, bầu trời sau cơn mưa lại bắt đầu u ám. Một cơn bão mới có lẽ đang hình thành, không chỉ ở ngoài kia, mà ngay trong chính căn biệt thự mang mùi gỗ đàn hương này.