Sau khi Trịnh Khải rời đi để nghe cuộc điện thoại, không gian trong thư phòng dường như vẫn còn vương lại hơi nóng từ cơ thể anh. Mộc Miên ngồi xuống chiếc ghế gỗ, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. Cô cố gắng tập trung vào việc sắp xếp lại những tuýp màu trong chiếc hộp gỗ sồi, nhưng tâm trí cô lại bị cuốn vào những trang sổ phác thảo đã ố vàng của người vợ quá cố của anh.
Lật dở từng trang, Miên nhận ra một điều kỳ lạ. Những bức vẽ đầu tiên rất rực rỡ, đầy hoa cỏ và ánh sáng. Nhưng càng về những trang cuối, nét vẽ càng trở nên hỗn loạn, chỉ là những mảng màu u tối, những đường gạch chéo đầy bế tắc. Giữa một trang giấy vẽ dở, một tấm ảnh cũ rơi ra.
Trong ảnh là Trịnh Khải của mười năm trước, trẻ trung hơn nhưng ánh mắt vẫn mang nét thâm trầm ấy, đứng cạnh một người phụ nữ xinh đẹp có nụ cười u buồn. Phía sau bức ảnh có dòng chữ nhỏ nhòe đi vì ẩm mốc: "Giam cầm nhau trong cái lồng mang tên tổ ấm".
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Miên. Cô vội vàng kẹp tấm ảnh lại khi nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn quay trở lại. Trịnh Khải bước vào, trên tay là một chiếc áo khoác vest. Anh không nhìn cô ngay, mà đi thẳng tới cửa sổ, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mỏng manh bay lơ lửng trong không gian, mang theo mùi thuốc lá đắng nồng.
"Cô đang tò mò về cô ấy sao?" Anh hỏi mà không ngoái đầu lại.
Miên giật mình, vội gấp cuốn sổ lại: "Tôi xin lỗi, tôi chỉ vô tình thấy..."
"Không sao." Khải xoay người lại, tựa lưng vào thành cửa sổ. Ánh sáng mờ ảo phía sau lưng làm gương mặt anh chìm vào bóng tối. "Cô ấy là một nghệ sĩ thực thụ, nhưng lại không chịu nổi sự cô độc trong căn nhà này. Hoặc có lẽ, cô ấy không chịu nổi tôi."
Giọng anh bình thản đến mức tàn nhẫn, nhưng Miên lại nghe thấy một sự nứt vỡ âm thầm trong đó. Cô đứng dậy, bước về phía anh như bị thôi thúc bởi một sự đồng cảm bản năng.
"Anh không cô độc. Anh có bé An mà."
Khải cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự tự giễu. Anh dập tắt điếu thuốc, rồi đột ngột tiến lại gần cô. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào dây thần kinh của Miên. Anh dừng lại khi chỉ còn cách cô một sải tay, mùi thuốc lá quyện vào mùi gỗ tuyết tùng tạo nên một hỗn hợp hương vị đầy mê hoặc và nam tính.
"An là sợi dây duy nhất giữ tôi lại với thực tại này. Nhưng đôi khi..." Anh đưa tay lên, ngón tay dài chậm rãi luồn vào làn tóc xõa của cô, nhẹ nhàng vén nó ra sau tai. "Đôi khi tôi thấy mình như một kiến trúc sư chỉ biết xây lên những bức tường để nhốt chính mình vào trong. Cho đến khi cô xuất hiện, với những màu sắc hỗn loạn và hơi thở đầy sức sống này."
Bàn tay anh không dừng lại ở tai, mà trượt xuống gáy cô, kéo nhẹ khiến cô phải ngước nhìn anh. Ánh mắt Khải lúc này không còn sự lạnh lùng của một phụ huynh, mà là sự khao khát của một người đàn ông đã bị bỏ đói cảm xúc quá lâu. Anh cúi xuống, môi anh chỉ còn cách môi cô một hơi thở.
"Mộc Miên, cô có sợ tôi không?"
Câu hỏi thì thầm ấy khiến Miên run rẩy. Cô có sợ anh không? Có. Nhưng sự sợ hãi đó lại đi kèm với một cảm giác hưng phấn đến điên người. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đập liên hồi vào lồng ngực, và sự ấm nóng từ cơ thể anh đang thiêu đốt lớp áo mỏng manh của cô.
"Tôi không biết..." Cô thì thào, hơi thở dồn dập.
Khải không đợi cô trả lời thêm. Anh cúi xuống, nhưng thay vì một nụ hôn, anh lại vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu. Làn da nhạy cảm của Miên co rúm lại khi cảm nhận được sự cọ xát của râu quai nón lởm chởm và hơi thở nóng hổi của anh. Nó không phải là một sự âu yếm dịu dàng, mà là một sự chiếm đoạt đầy tuyệt vọng.
"Đừng rời đi sớm quá." Anh lẩm bẩm trong cổ họng, giọng nói trầm đục vang lên sát da thịt cô. "Căn nhà này quá lạnh, và tôi cần chút hơi ấm từ cô."
Bàn tay anh ở sau gáy siết chặt hơn một chút, trong khi bàn tay kia không tự chủ được mà đặt lên hông cô, kéo sát cô vào cơ thể rắn chắc của mình. Miên có thể cảm nhận rõ sự cứng cáp của cơ bắp anh và cả nhịp tim mạnh mẽ đang đập sau lớp áo sơ mi trắng. Cô vòng tay qua lưng anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt vào tấm lưng rộng, như muốn tìm một điểm tựa trong cơn say choáng váng này.
Trong thư phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở hỗn loạn của hai con người đang cố tình bước qua ranh giới của đạo đức. Sự cấm kỵ giống như một liều thuốc độc bọc đường, dù biết là sai trái nhưng vẫn muốn nếm trải đến tận cùng.
Tiếng bé An cười nói ngoài hành lang một lần nữa kéo họ về với thực tại. Khải buông cô ra, nhưng trước khi lùi lại, anh khẽ đặt một nụ hôn lướt qua xương quai xanh của cô – một dấu ấn mờ nhạt nhưng đầy uy lực.
"Dạy An đi. Tôi sẽ ở đây... nhìn cô."
Anh quay trở lại bàn làm việc, mở một bản thiết kế mới, nhưng đôi mắt anh không hề nhìn vào những con số. Anh nhìn cô, ánh mắt ấy như một sợi dây vô hình trói chặt lấy Miên, khiến mỗi nét vẽ của cô trên giấy trắng đều mang theo hình bóng của người đàn ông đứng trong bóng tối kia.