Tiếng cười của bé An chưa kịp dập tắt thì tiếng chuông cửa lại một lần nữa vang lên, lần này dồn dập và thiếu kiên nhẫn hơn hẳn. Trong thư phòng, Mộc Miên vội vàng chỉnh lại cổ áo, tim vẫn còn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trịnh Khải nhíu mày, sự bình thản lạnh lùng thường ngày nhanh chóng phủ lên gương mặt vừa mới đây còn tràn đầy dục vọng.
Anh đứng dậy, bước ra phía sảnh. Miên không kìm được tò mò, cô khẽ dịch chuyển vị trí để có thể nhìn qua khe cửa khép hờ.
Đứng ở cửa là một người phụ nữ sang trọng, diện bộ đồ tweed hàng hiệu màu kem, mái tóc búi cao cầu kỳ. Bà ta không đợi chủ nhà mời mà tự ý bước vào, theo sau là một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ vest xanh navy bóng bẩy.
"Mẹ? Sao mẹ lại đến đây mà không báo trước?" Giọng Trịnh Khải trầm xuống, mang theo sự không hài lòng rõ rệt.
"Mẹ đưa thằng Minh sang xem căn biệt thự này để lấy cảm hứng cho dự án mới của nó. Với lại..." Bà Trịnh dừng lại, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh căn nhà rồi dừng lại ở cánh cửa thư phòng đang khép hờ. "Mẹ nghe nói con mới thuê gia sư vẽ cho con bé An? Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi, cứ để mẹ tìm người từ các trung tâm uy tín, sao lại tự ý thuê mấy đứa sinh viên chưa hiểu sự đời?"
Mộc Miên cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Sự xúc phạm trực diện của bà Trịnh khiến cô thấy tự ái, nhưng nỗi sợ bị phát hiện ra sự mờ ám vừa rồi còn lớn hơn gấp bội.
"Cô ấy là người có năng lực, mẹ không cần bận tâm." Khải đáp ngắn gọn, anh đứng chắn trước lối vào thư phòng như một bản năng bảo vệ.
Nhưng bà Trịnh không dễ dàng bỏ qua. Bà ta tiến lại gần, đẩy nhẹ cánh cửa thư phòng ra. Ánh mắt bà quét qua bé An đang ngơ ngác, rồi dừng lại trên người Mộc Miên. Sự khinh miệt hiện rõ trong đôi mắt đã hằn vết chân chim nhưng vẫn đầy quyền lực.
"Cô là gia sư?"
Miên đứng dậy, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Vâng, chào bác. cháu là Mộc Miên."
Người đàn ông tên Minh đi phía sau bà Trịnh bỗng nhiên thốt lên: "Mộc Miên? Phải Miên khoa Bảo tồn không nhỉ?"
Miên ngẩn người, cô nhận ra Minh. Anh ta là đàn anh khóa trên, một tay chơi nổi tiếng trong trường đại học, người từng theo đuổi cô nhưng bị cô từ chối thẳng thừng. Ánh mắt Minh nhìn cô không hề có sự nể nang, trái lại, nó mang theo vẻ cợt nhả khi nhìn sang Trịnh Khải.
"Hóa ra em làm gia sư ở đây à? Thật trùng hợp, anh Khải là anh họ của anh. Không ngờ gu của anh Khải bây giờ lại là kiểu 'em gái nghệ thuật' thế này."
Câu nói đầy ẩn ý của Minh khiến bầu không khí đông đặc lại. Trịnh Khải nheo mắt, một tia nhìn nguy hiểm lóe lên. Anh tiến một bước, đặt tay lên vai Minh, lực bóp mạnh đến mức Minh phải khẽ nhăn mặt.
"Chú đến để xem nhà hay để nói nhảm?"
Bà Trịnh dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn. Bà nhìn chiếc hộp gỗ sồi đang mở trên bàn – chiếc hộp vốn thuộc về người con dâu mà bà chưa bao giờ ưa thích – rồi nhìn sang vẻ mặt hơi ửng hồng của Mộc Miên. Với sự nhạy cảm của một người phụ nữ đã sống nửa đời người trong giới thượng lưu, bà đoán được những gì đang diễn ra đằng sau cánh cửa đóng kín này.
"Thôi được rồi. Minh, chúng ta ra vườn xem trước đi." Bà Trịnh lên tiếng, nhưng trước khi quay đi, bà nhìn thẳng vào Miên, giọng lạnh lùng: "Cô giáo, dạy xong thì nên về đúng giờ. Nhà họ Trịnh không thích những người khách ở lại quá lâu sau giờ làm việc."
Cánh cửa khép lại, để lại Miên trong một sự hổ thẹn ê chề. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ bị lột trần giữa thanh thiên bạch nhật. Sự lãng mạn, sự khao khát lúc nãy bỗng chốc trở nên rẻ rúng dưới ánh mắt của bà Trịnh.
Trịnh Khải không đi cùng họ. Anh quay lại nhìn Miên. Thấy cô đang cúi đầu, đôi vai hơi run lên, anh tiến lại định chạm vào cô nhưng Miên khẽ lùi lại.
"Anh Khải... có lẽ hôm nay tôi nên về sớm."
"Miên, nhìn tôi." Khải gằn giọng, bàn tay anh giữ lấy cằm cô, buộc cô phải đối mặt. "Mẹ tôi không có quyền quyết định ai ở lại căn nhà này."
"Nhưng họ nói đúng. Tôi chỉ là một gia sư. Và những gì chúng ta vừa làm..." Cô nghẹn ngào, "Nó là sai trái."
Khải không trả lời ngay. Anh nhìn vào đôi mắt ngấn nước của cô, rồi đột ngột kéo cô vào một nụ hôn mãnh liệt. Đây không phải là sự thăm dò, mà là một sự khẳng định chiếm hữu. Nụ hôn mang vị đắng của cà phê và sự nồng cháy của một kẻ đang cố chấp giữ lấy điều duy nhất khiến anh cảm thấy mình đang sống.
Anh tách môi cô ra, hơi thở dồn dập: "Sai trái hay không, tôi là người quyết định. Ngày mai, hãy cứ đến như bình thường. Đừng để họ làm cô sợ."
Miên bước ra khỏi biệt thự khi trời đã sẩm tối. Minh đang đứng tựa vào xe ở ngoài cổng, chờ sẵn cô. Anh ta nhìn cô với nụ cười nửa miệng, thổi một vòng khói thuốc vào không trung.
"Này Miên, anh Khải không giống như vẻ ngoài đạo mạo của anh ta đâu. Đừng để bị lừa bởi vẻ thâm trầm ấy. Anh ta là một kẻ điên khi yêu đấy, cô vợ trước của anh ta chính là bằng chứng."
Miên không đáp lời, cô lên xe máy và phóng đi thật nhanh. Gió lạnh tạt vào mặt nhưng không thể làm dịu đi sự hoang mang trong lòng cô. Bí mật này, mối quan hệ cấm kỵ này, dường như đang dẫn cô vào một mê cung mà lối ra duy nhất chính là vực thẳm.