Suốt cả đêm sau khi rời khỏi biệt thự, những lời nói của Minh cứ như những hạt muối xát vào tâm trí Mộc Miên. "Anh ta là một kẻ điên khi yêu". Cô nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp ở khu trọ, trần trừ nhìn lên bóng tối. Tại sao một kiến trúc sư lịch thiệp như Trịnh Khải lại bị chính gia đình mình dè chừng đến vậy? Và người phụ nữ trong ảnh – người vợ quá cố của anh – rốt cuộc đã trải qua những gì trong căn nhà mang mùi gỗ đàn hương ấy?
Sáng hôm sau, Miên không đến thẳng biệt thự. Cô ghé qua thư viện trường, lục tìm những tờ báo cũ từ ba năm trước. Với danh tiếng của Trịnh Khải, chắc chắn những biến cố gia đình của anh không thể không để lại dấu vết.
Sau hàng giờ tìm kiếm, cô dừng lại trước một mẩu tin ngắn ngủi trên trang pháp luật: "Vợ của kiến trúc sư danh tiếng qua đời sau một tai nạn tại nhà riêng – Nghi vấn về chứng trầm cảm kéo dài". Không có quá nhiều chi tiết, nhưng một dòng bình luận ẩn danh phía dưới bài viết khiến cô lạnh sống lưng: "Lồng chim bằng vàng thì vẫn là lồng chim, sự chiếm hữu quá mức đôi khi là liều thuốc độc nhân danh tình yêu".
Miên run rẩy đóng cuốn báo lại. Cô cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Sự thu hút mãnh liệt mà cô dành cho Khải giờ đây pha trộn với một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi sợ ấy không làm cô lùi bước, mà lại càng thôi thúc cô muốn chạm vào phần tối tăm nhất trong tâm hồn anh.
Buổi chiều, Miên có mặt tại biệt thự. Không khí hôm nay yên tĩnh một cách lạ thường. Bà Trịnh và Minh đã đi khỏi, để lại căn nhà trong sự tĩnh mịch vốn có. Khải không có mặt ở thư phòng, chỉ có bé An đang ngồi tô màu một mình.
"Cô Miên, bố đang ở trên phòng làm việc cũ trên tầng áp mái." Bé An ngước lên, đôi mắt trong veo nhìn cô. "Bố bảo nếu cô đến thì lên đó tìm bố."
Tầng áp mái là nơi duy nhất Miên chưa bao giờ đặt chân tới. Cô chậm rãi leo lên những bậc cầu thang gỗ hẹp và dốc. Càng lên cao, mùi gỗ mục và bụi bặm càng rõ rệt. Cánh cửa gỗ sồi hé mở, để lộ một không gian ngập tràn những bức tranh chưa hoàn thiện và những mô hình kiến trúc bị đập vỡ.
Trịnh Khải đang ngồi bệt dưới sàn, vây quanh anh là những mảnh vụn của quá khứ. Anh không mặc áo len hay sơ mi trắng chỉnh tề nữa, mà chỉ mặc một chiếc áo may ô đen, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và một vết sẹo dài chạy dọc từ bả vai xuống tận thắt lưng.
Miên nín thở. Vết sẹo ấy trông thật dữ tợn, như một minh chứng cho một biến cố tàn khốc. Khải dường như cảm nhận được sự hiện diện của cô, anh không quay đầu lại, giọng nói khàn đặc vang lên:
"Đã tìm thấy những gì cô muốn biết chưa?"
Miên giật mình, cô đứng lặng người ở ngưỡng cửa. "Tôi... tôi chỉ vô tình nghe thấy vài điều."
"Người ta nói tôi đã giam cầm cô ấy, đúng không?" Khải đứng dậy, chậm rãi xoay người lại. Dưới ánh sáng le lói từ ô cửa sổ nhỏ trên mái, trông anh như một con thú bị thương đang cố gắng che giấu nỗi đau của mình. "Họ nói tôi là một kẻ điên, một kẻ chiếm hữu đến mức khiến vợ mình không thể thở nổi."
Anh tiến lại gần cô, từng bước chân nặng nề. Miên không lùi lại, dù trong lòng đang run rẩy. Khi anh đứng trước mặt cô, anh nắm lấy bàn tay cô, đặt nó lên vết sẹo dài trên lưng mình. Làn da anh nóng hổi, còn vết sẹo thì sần sùi, thô ráp dưới đầu ngón tay mềm mại của Miên.
"Vết sẹo này là do cô ấy gây ra, trong một cơn hoảng loạn trước khi rời bỏ thế giới này. Tôi đã cố giữ cô ấy lại, theo nghĩa đen của từ đó, và cái giá phải trả là sự dằn vặt này suốt đời."
Ánh mắt Khải lúc này đầy rẫy sự đổ vỡ. Sự chiếm hữu của anh không phải phát ra từ sự tàn ác, mà từ một nỗi sợ hãi sự cô đơn đến tột cùng. Anh cúi xuống, tựa trán mình vào trán Miên, hơi thở của anh nóng hổi và mang theo vị đắng của sự tuyệt vọng.
"Mộc Miên, cô có thấy tôi đáng sợ không? Có thấy muốn chạy khỏi đây ngay lập tức không?"
Miên nhìn vào đôi mắt anh, nơi đang chứa đựng một cơn bão cảm xúc. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài uy quyền kia là một đứa trẻ to xác đang bị mắc kẹt trong những sai lầm của quá khứ. Một sự bao dung và khao khát kỳ lạ trỗi dậy trong lòng cô. Cô không chạy đi, mà ngược lại, cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần mình hơn.
"Tôi không sợ vết sẹo của anh." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như một liều thuốc xoa dịu. "Tôi chỉ sợ anh cứ mãi giấu mình trong bóng tối này thôi."
Khải khựng lại, dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Rồi, như một chiếc lò xo bị nén quá lâu, anh bùng nổ. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ đầy bụi bặm giữa phòng. Những mô hình kiến trúc nhỏ rơi xuống sàn, vỡ tan, nhưng không ai quan tâm.
Nụ hôn của anh lần này không còn là sự thăm dò, nó mang tính tàn phá và đầy khát khao chiếm hữu. Miên đáp lại anh bằng tất cả sự nồng cháy của tuổi trẻ. Cô cảm nhận được đôi bàn tay gân guốc của anh luồn vào dưới lớp áo của mình, làn da anh nóng như lửa đốt khi chạm vào da thịt cô. Sự cấm kỵ, nỗi sợ hãi và lòng trắc ẩn hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại xúc cảm mãnh liệt chưa từng có.
Trong căn phòng áp mái đầy bụi, giữa những mảnh vỡ của quá khứ, hai tâm hồn cô độc đang cố gắng bấu víu vào nhau để tìm kiếm một chút hơi ấm. Ranh giới giữa gia sư và phụ huynh, giữa đạo đức và dục vọng, hoàn toàn bị xóa sạch. Chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và nhịp tim đập loạn xạ dưới màn đêm đang dần buông xuống.