Không gian trên căn phòng áp mái dường như bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Chỉ còn tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên mái tôn và tiếng thở dốc của hai con người đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự khao khát. Trịnh Khải không còn là người đàn ông điềm tĩnh, lịch thiệp mà Mộc Miên từng biết. Anh lúc này giống như một ngọn lửa bị kìm nén quá lâu, sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản đạo đức để chạm đến sự sống trong cơ thể cô gái trẻ.
Bàn tay anh thô ráp, mang theo hơi nóng của sự chiếm hữu, trượt dọc từ eo lên mạn sườn của Miên. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một cảm giác tê dại, khiến cô không tự chủ được mà cong người lại, đôi tay bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của anh. Cô có thể cảm nhận được vết sẹo dài trên lưng anh đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, một vết sẹo của quá khứ nhưng lại đang kết nối với hiện tại đầy rẫy tội lỗi này.
“Miên… em có biết mình đang làm gì không?” Giọng Khải trầm đục, anh hỏi nhưng đôi môi lại không rời khỏi hõm cổ cô, nơi anh đang để lại những dấu ấn đỏ sẫm đầy quyền lực.
“Em biết…” Miên thì thào, giọng cô lạc đi trong sự thăng hoa của cảm xúc.
Cô biết đây là một trò chơi nguy hiểm, biết rằng mình đang đùa với lửa, nhưng sự nồng cháy này là thứ mà cô không thể tìm thấy ở bất cứ nơi đâu trong cuộc sống tẻ nhạt ngoài kia. Khải nhấc bổng cô lên một lần nữa, nhưng lần này là để áp sát cô vào bức tường gỗ lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của gỗ và hơi nóng hừng hực từ cơ thể anh khiến Miên khẽ rùng mình.
Đúng lúc sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, khi những xúc cảm thể xác chuẩn bị bùng nổ hoàn toàn, thì một tiếng "tạch" khô khốc vang lên từ phía cửa sổ áp mái đối diện với tòa nhà bên cạnh.
Khải khựng lại ngay lập tức. Bản năng của một người đàn ông từng trải khiến anh nhạy cảm với mọi sự thay đổi của không gian. Anh buông Miên ra, nhanh chóng đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía cửa sổ tối đen.
“Ai đó?” Anh gằn giọng.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân chạy vội vã trên mái tôn và tiếng động cơ xe máy rít lên từ phía con ngõ nhỏ sau nhà. Miên run rẩy chỉnh lại váy áo, mặt cắt không còn giọt máu. Cô nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Nếu ai đó đã chụp lại được cảnh tượng vừa rồi, cuộc đời và danh tiếng của cả hai sẽ tan thành mây khói.
Sáng hôm sau, Mộc Miên nhận được một tin nhắn từ số lạ khi đang ở trường đại học. Đó là một tấm ảnh mờ căm nhưng vẫn đủ để nhận ra dáng hình của cô và Trịnh Khải đang quấn quýt lấy nhau trong căn phòng áp mái. Kèm theo đó là một dòng chữ ngắn gọn:
“Giá của sự thuần khiết hóa ra lại rẻ đến vậy sao? 2 giờ chiều, quán cà phê cũ sau trường.”
Tim Miên như rụng rời. Cô lập tức nhận ra phong cách nhắn tin này. Không ai khác ngoài Minh. Hắn ta đã theo dõi cô, hoặc có lẽ hắn đã cài cắm ai đó để canh chừng Trịnh Khải ngay từ đầu.
Khi Miên đến điểm hẹn, Minh đã ngồi đó, nhâm nhi ly đen đá với nụ cười nửa miệng đầy đểu cáng. Hắn đẩy chiếc điện thoại về phía cô, trong đó không chỉ có một tấm ảnh mà là cả một đoạn video ngắn.
“Em có biết nếu bác gái xem được cái này, hoặc nếu nó xuất hiện trên trang nhất của tờ báo ngành kiến trúc, anh họ của anh sẽ ra sao không?” Minh thản nhiên nói. “Một kiến trúc sư góa vợ đầy đạo mạo lại đi cưỡng bức – hoặc ‘dụ dỗ’ – một nữ sinh viên khoa bảo tồn. Kịch bản này hay đấy chứ?”
“Anh muốn gì?” Miên nghiến răng, đôi tay đặt dưới bàn siết chặt đến trắng bệch.
“Anh Khải vừa trúng thầu dự án cải tạo khu di sản miền Trung, một dự án nghìn tỷ. Anh chỉ cần em lấy giúp anh bản vẽ thiết kế sơ bộ trong máy tính của anh ta. Chỉ thế thôi, và đoạn phim này sẽ biến mất.”
Miên bàng hoàng. Hóa ra mục tiêu của Minh không phải là cô, mà là sự nghiệp của Trịnh Khải. Hắn muốn dùng cô làm quân cờ để hạ bệ người anh họ tài năng của mình.
“Tôi không thể làm thế. Đó là thành quả cả đời của anh ấy.”
“Vậy thì em sẵn sàng để cả trường này biết em là loại gia sư ‘trèo giường’ phụ huynh sao?” Minh nhếch mép, ánh mắt đầy sự đe dọa. “Em có 24 giờ để suy nghĩ. Đừng cố báo cho anh ta, nếu không nút ‘gửi’ sẽ được bấm ngay lập tức.”
Bước ra khỏi quán cà phê, Miên cảm thấy bầu trời như sụp đổ dưới chân mình. Cô đứng giữa ngã ba đường: phản bội người đàn ông mình vừa trao thân gửi phận, hay để bản thân mình bị hủy hoại hoàn toàn? Sự lãng mạn cấm kỵ của đêm qua giờ đây đã biến thành một cái bẫy chết người.
Cô quay lại biệt thự vào buổi chiều muộn. Trịnh Khải vẫn ngồi đó, trong thư phòng ngập nắng, đang dịu dàng dạy bé An vẽ những nét tròn trịa. Thấy cô vào, anh khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp chân thành. Nhưng trong mắt Miên lúc này, nụ cười ấy giống như một nhát dao cứa vào lòng cô.
Cô phải làm sao để bảo vệ anh, và bảo vệ chính trái tim đang rướm máu của mình?