MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 1: Gặp gỡ giữa mùi gỗ cũ

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 1: Gặp gỡ giữa mùi gỗ cũ

686 từ · ~4 phút đọc

Trời chiều Bắc Kinh vào thu mang theo cái nắng hanh hao. Chu Ninh ôm chiếc hộp carton đựng toàn bộ gia sản của mình, đứng ngơ ngác trước con ngõ nhỏ sâu thẳm. Cô vừa mới bị chủ nhà cũ đòi lại phòng vì con trai họ lấy vợ, thế là trong vòng chưa đầy 24 giờ, cô phải dọn đến khu chung cư cũ này – nơi mà giá thuê rẻ đến mức cô cứ ngỡ mình gặp lừa đảo.

"Số 402... 402 đâu nhỉ?" cô lầm bầm, mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi.

Đúng lúc đó, một mùi hương trầm ấm, lẫn chút vị đắng của gỗ đàn hương bay sượt qua mũi cô. Một người đàn ông cao lớn bước ra từ tiệm đồ cổ có bảng hiệu gỗ sơn mài đen. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro xắn tay áo lên đến khuỷu, để lộ cánh tay săn chắc với những đường gân xanh ẩn hiện.

"Đang tìm nhà sao?" Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng đặc trưng của người sống nhàn hạ lâu ngày.

Chu Ninh ngước lên, đập vào mắt cô là gương mặt sắc sảo như tạc, đôi mắt đào hoa nhưng lại lạnh nhạt như băng tuyết mùa đông. Cô khựng lại một chút, rồi gật đầu lia lịa: "Dạ, tôi tìm phòng 402, ông chủ nói gặp anh Thẩm để lấy chìa khóa."

Người đàn ông – Thẩm Sách – khẽ nhướn mày. Anh đánh mắt nhìn chiếc hộp rách nát cô đang ôm, bên trên còn lòi ra một cái đầu gấu bông sứt tai. Anh thong thả lấy một chùm chìa khóa trong túi quần ra, xoay xoay trên đầu ngón tay dài.

"Tôi là Thẩm Sách. Cô là người mà ông chú tôi nói đó hả? Người mà trên điện thoại bảo là 'một cô gái nhỏ nhắn, hiền lành'?"

Chu Ninh cười hì hì, cố gắng tỏ ra đáng yêu: "Dạ chính là em. Em hiền lắm, lại còn biết nấu ăn nữa."

Thẩm Sách nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị: "Hiền mà để bị đuổi khỏi nhà giữa đêm? Đi theo tôi."

Anh quay lưng đi trước, bước chân dài và khoan thai. Chu Ninh lủi thủi ôm hộp đồ chạy theo sau. Cầu thang chung cư cũ vừa hẹp vừa tối, mỗi bước chân đều nghe tiếng "cọt kẹt". Thẩm Sách đi được vài bậc thì dừng lại, quay đầu nhìn cô gái đang thở hồng hộc phía sau. Chẳng nói chẳng rằng, anh cúi xuống, một tay xách bổng chiếc hộp của cô lên nhẹ như xách một túi bông.

"Này... để em tự..."

"Cô đi chậm quá, cản đường người khác." Anh cắt ngang bằng giọng điệu không cho phép từ chối.

Chu Ninh nhìn bóng lưng rộng lớn của anh, thầm nghĩ: Người này nhìn thì lạnh lùng, nhưng thực ra cũng tốt bụng phết. Nhưng ngay giây sau đó, cô nghe anh bồi thêm một câu: "Với lại, cái hộp này bốc mùi mì tôm quá, tôi không muốn nó ám vào không khí lâu hơn."

Chu Ninh: "..."

Căn phòng 402 thực ra là một căn hộ nhỏ nằm ngay sát vách tiệm phục chế của anh. Khi anh mở cửa, bụi bay lờ mờ trong nắng. Chu Ninh vui mừng chạy vào, nhưng vì quá phấn khích, cô vấp phải bậu cửa và lao thẳng về phía trước.

Một bàn tay to bản, ấm nóng chộp lấy gáy áo cô, kéo ngược lại như kéo một con mèo nhỏ.

"Đứng cho vững. Ở đây không có dịch vụ cứu hộ cho những người đi bằng mặt đâu." Thẩm Sách buông tay, phủi phủi như thể vừa chạm vào thứ gì đó lạ lẫm.

Đêm đó, Chu Ninh nằm trong căn phòng mới, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ vách tường phía bên kia truyền sang. Cô không biết rằng, ở căn phòng bên cạnh, Thẩm Sách đang ngồi bên bàn làm việc, nhìn vết đỏ nhẹ trên ngón tay mình do chạm vào làn da mịn màng của cô lúc nãy, khẽ tặc lưỡi: "Rắc rối rồi."