MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 2: Bát mì lúc nửa đêm

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 2: Bát mì lúc nửa đêm

560 từ · ~3 phút đọc

Cuộc sống của Chu Ninh tại khu ngõ nhỏ này bắt đầu một cách khá... ồn ào. Cô là biên tập viên tự do cho một tạp chí ẩm thực, nghĩa là cô thường xuyên phải thử nghiệm các công thức nấu ăn vào những khung giờ oái oăm nhất.

Một giờ sáng, tiếng máy xay sinh tố kêu "rầm rầm" vang vọng qua bức tường mỏng manh. Thẩm Sách – người mắc chứng mất ngủ kinh niên – đang nằm trên giường, đôi mắt nhắm chặt, gân xanh trên trán giật giật.

Anh bật dậy, vò mái tóc rối bù, khoác vội chiếc áo choàng tắm rồi bước sang gõ cửa phòng 402.

Cộc! Cộc! Cộc!

Chu Ninh mở cửa, trên mặt vẫn còn dính chút bột mì, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác: "Anh Thẩm? Muộn thế này anh còn chưa ngủ à?"

Thẩm Sách khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào khung cửa, nghiến răng nói: "Cô Chu, nếu cô còn tiếp tục tra tấn lỗ tai tôi bằng cái máy đó, tôi sẽ phục chế luôn cô vào bức tường này đấy."

Chu Ninh giật mình, vội vàng chắp tay xin lỗi: "Em xin lỗi, em đang làm thử bánh quy cho kịp deadline sáng mai. Để đền bù... anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé?"

Thẩm Sách định từ chối, nhưng cái dạ dày phản chủ của anh lại phát ra một tiếng "òng ọc" rõ to trong không gian yên tĩnh. Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo đến mức cực điểm.

Chu Ninh cố nén cười, mặt đỏ bừng. Thẩm Sách ho khan một tiếng, quay mặt đi chỗ khác: "Nấu nhanh lên. Ít hành, không cay."

Mười phút sau, Thẩm Sách ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ xíu trong gian bếp chật hẹp của cô. Bát mì bốc khói nghi ngút, có thêm một quả trứng chần hoàn hảo và vài lá rau xanh mướt.

"Tay nghề cũng không tệ." Anh nhận xét sau khi húp một ngụm nước dùng.

Chu Ninh ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh ăn. Cô phát hiện ra khi anh không cau mày hay độc miệng, trông anh thực sự rất đẹp trai, kiểu đẹp trai mang hơi thở hoài cổ.

"Anh Thẩm này, anh làm nghề sửa đồ cổ chắc là giàu lắm nhỉ? Sao lại ở cái khu cũ kỹ này?" cô tò mò hỏi.

Thẩm Sách ngừng đũa, ánh mắt hơi tối lại: "Tôi thích sự yên tĩnh." Anh ngước nhìn cô, nói thêm: "Cho đến khi cô xuất hiện."

"Hì hì, em sẽ cố gắng im lặng mà. Mà anh xem, con gấu bông của em sứt tai rồi, anh có 'phục chế' được không?"

Thẩm Sách nhìn con gấu bông cũ nát đặt trên bàn, khinh bỉ nói: "Tôi sửa bình gốm nhà Thanh, phục chế tranh thủy mặc đời Minh, chứ không phải thợ may đồ chơi trẻ em."

Nhưng sáng hôm sau, khi Chu Ninh thức dậy, cô thấy một gói nhỏ đặt trước cửa. Bên trong là con gấu bông đã được khâu lại bằng những đường kim mũi chỉ tinh xảo đến mức không thấy vết vá, kèm theo một mẩu giấy với nét chữ rồng bay phượng múa: "Cấm làm ồn trước 9 giờ sáng. Nếu không, lần sau tôi khâu miệng cô lại."

Chu Ninh ôm con gấu, bật cười khúc khích giữa căn phòng ngập nắng.