MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 3: Khi "Lão cán bộ" đi mua sắm

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 3: Khi "Lão cán bộ" đi mua sắm

564 từ · ~3 phút đọc

Cuối tuần, khu chợ nông sản gần đó nhộn nhịp hẳn lên. Thẩm Sách vốn là kiểu người "lão cán bộ" chính hiệu, sáng dậy sớm uống trà, đọc sách, chiều làm việc, tối đi dạo. Anh cực kỳ ghét những nơi đông người và ồn ào.

Nhưng hôm nay, anh lại đứng ở cổng chợ, tay xách một cái túi giữ nhiệt to đùng, mặt đen như đít nồi. Nguyên nhân là vì Chu Ninh bị trẹo chân khi đang chạy deadline, và cô đã dùng ánh mắt "cún con bị bỏ rơi" để cầu xin anh đi mua hộ ít thực phẩm.

"Nhớ mua cà chua loại còn cuống nhé anh Thẩm! Không có cà chua là bài viết của em hỏng bét!" Tiếng cô dặn dò vẫn còn văng vẳng bên tai.

Thẩm Sách len lỏi giữa dòng người, trông anh lạc lõng kinh khủng. Những bà nội trợ xung quanh đều liếc nhìn anh – một người đàn ông đẹp trai, cao ráo, khí chất ngời ngời lại đi săm soi từng quả cà chua.

"Này chàng trai, mua giúp bà cụ mấy mớ rau này đi, rau sạch nhà trồng đấy." Một bà lão bán hàng rong kéo áo anh.

Thẩm Sách nhíu mày, định rút tay ra nhưng nhìn thấy đôi tay gầy gò của bà cụ, anh lại thở dài, lấy ví ra: "Lấy hết chỗ này cho tôi."

Khi anh trở về với một đống túi lớn túi nhỏ, Chu Ninh đang ngồi trên sofa, chân quấn băng gạc, mắt sáng rực như thấy vị cứu tinh.

"Ôi anh Thẩm, anh là thiên sứ của đời em!" Cô reo lên, định nhảy xuống đón nhưng lại đau đến nhăn mặt.

Thẩm Sách nhanh tay đỡ lấy vai cô, ấn cô ngồi xuống lại: "Ngồi yên đó đi. Thiên sứ không đi mua hành lá đâu."

Anh bắt đầu dọn đồ vào tủ lạnh cho cô. Chu Ninh nhìn bóng lưng anh bận rộn trong bếp, chợt thấy một cảm giác ấm áp kỳ lạ len lỏi. Anh tuy hay mắng cô, hay tỏ vẻ khó chịu, nhưng chưa bao giờ thực sự bỏ rơi cô lúc khó khăn.

"Thẩm Sách..." cô khẽ gọi.

"Gì?" anh không quay đầu lại.

"Anh có người yêu chưa?"

Cái tay đang cầm quả cà chua của Thẩm Sách bỗng khựng lại. Anh quay người lại, nheo mắt nhìn cô, giọng nói trở nên trầm hơn: "Cô hỏi chuyện này làm gì? Định giới thiệu cho tôi hay là... có ý đồ gì khác?"

Chu Ninh bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, cô lắp bắp: "Thì... thì tại em thấy anh cũng già rồi, mà cứ thui thủi một mình..."

Thẩm Sách bước lại gần, chống hai tay lên thành sofa, bao vây cô trong không gian nhỏ hẹp của anh. Mùi gỗ đàn hương lại ập đến, mạnh mẽ và đầy tính xâm lược.

"Tôi mới 28 tuổi, chưa đến mức 'già' như cô nói." Anh cúi sát xuống, môi gần như chạm vào tai cô, thì thầm: "Còn nếu cô muốn biết tôi có độc thân hay không, sao không tự mình thử kiểm chứng?"

Nói xong, anh đứng thẳng dậy, xoa đầu cô một cái thật mạnh làm tóc cô rối tung lên, rồi thản nhiên quay vào bếp tiếp tục dọn đồ, để lại một Chu Ninh mặt đỏ như trái cà chua chín, tim đập loạn nhịp như trống trận.